vọng cổ trầu cau đượm nông

vọng cổ trầu cau đượm nông

By ANHDEP24H

Flag as inappropriate
Score: 5
5
From 48,706 Ratings

vọng cổ trầu cau đượm nông

Loading

Vọng cổ

Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau.

***

Hắn nhìn dòng kênh mênh mông trước mặt, không biết nên khóc hay cười. Trời đã chiều mà đò ghe không thấy, người bạn đồng hành thì chạy đâu mất biệt. Hắn đi chuyến này là đền ơn anh, giúp anh mang tiền về nhà cho người yêu trả nợ. Hắn gặp anh ở Tây Nguyên, nhờ anh mà hài cốt rất nhiều liệt sĩ được tìm thấy, mang về quê an táng trang trọng, không phải lạnh lẽo nơi rừng sâu núi thẳm.

 

Hắn xem đồng hồ, ngẩn đầu lên thấy anh ngay trước mặt. Hắn thở dài, lẩm bẩm:

- Anh nhát ma kiểu này sẽ chết người đó.

Anh cười hiền, đưa tay chỉ chiếc ghe vừa tới.

Chủ ghe sống một mình, tóc đã bạc, da sạm nắng trổ đồi mồi nhưng còn khỏe lắm. Ông chở thuê nhiều thứ, lênh đênh khắp nơi. Ghe là nhà, nhà cũng là ghe. Hắn nhìn qua, nhận ra ông rất nghèo, nhưng một chiếc chiếu manh cũng không có thì thật lạ. Hắn cùng ông nấu bữa cơm chiều, đơn giản đạm bạc, chỉ mấy con khô cá sặc rằn, nồi canh bông súng với chai rượu đế Gò Đen. Ông quý rượu, có khách mới đem ra uống.

Mặt trời đã chìm hẳn xuống dòng nước mênh mông. Ráng chiều đỏ rực dần chuyển sang tím thẫm. Hai bên bờ kênh, vài mái nhà lá thưa thớt nép mình dưới tán tràm rậm rạp, khói bếp mờ mờ bay lên hờ hững rồi tan nhanh, đom đóm chong đèn lấp lánh theo những rặng cây. Gió đồng lồng lộng thổi vô số mảng lục bình bồng bềnh xuôi nước.

Cả ba ngồi quanh mâm cơm trên mui ghe. Hắn nhận ra mỗi lần ngang qua một ngôi nhà, mắt ông lại dõi theo, vẻ mặt ngơ ngẩn đượm buồn. Hắn rót rượu cho ông, im lặng cảm nhận trời nước chông chênh. Sống ở nơi trôi nổi thấy cái gì cũng nổi trôi, đời người cũng nổi trôi. Hắn nhìn sao trời, bất giác thở dài.

Ông uống xong ly rượu, khà hơi hỏi:

- Biết ca vọng cổ hông bây? Mà thôi. Nhìn bây là biết rồi.

Ông nói xong bỏ đũa, gật gù ngâm nga, chẳng cần tiếng đàn đệm nhạc. Giọng ông trầm, tha thiết, hơi lè nhè vì men rượu nhưng lên xuống rất ngọt. Bản vọng cổ vang lên trong đêm đen tĩnh lặng giữa đồng nước thăm thẳm bao la nghe thê lương ai oán.

Ghe chiếu Cà Mau cắm sào trên bờ kênh Ngã Bảy sao người con gái năm xưa chẳng thấy ra chào. Cửa vườn cô đã khóa tự hôm nào...

Có ai hiểu được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều trên kinh Ngã Bảy. Sông sâu bên lở bên bồi, tình anh bán chiếu trọn đời không phai

Ông hát xong lại trầm ngâm uống rượu. Anh thẩn thờ bảo hắn rót rượu cho mình. Cả ba đều im lặng, người rót người uống, nhấm nháp vị cay nồng của rượu, ngẫm nghĩ sự nghiệt ngã của đời. Ông uống một lúc thì lăn ra ngủ, mặc kệ ghe trôi và vị khách xa lạ đi nhờ. Anh cũng ngà ngà say nhưng vẫn không ngừng nhắc chuyện xưa. Bản vọng cổ làm anh nhớ người yêu.

- Cổ nói với tui tỉnh bơ hà. Cổ nói là: "Tui thương anh. Nhưng anh nghèo rớt mồng tơi, cù bơ cù bất. Tui lấy anh rồi tiền đâu ba má trả nợ. Chủ nợ giết cả nhà tui rồi sao"

Hắn im lặng nghe anh kể, không thể trách kẻ thất tình say xỉn nhiều lời.

- Cổ đi lấy chồng... lấy chồng Hàn Quốc rồi.

Anh cười lớn, cười mà mặt mày nhăn nhó méo xẹo. Anh uống vội ly rượu, ho sặc sụa, nước mắt rưng rứt chảy dài. Hắn không nói lời nào. Hắn biết anh không cần an ủi, chỉ cần người để trút tâm sự. Kẻ say đó khóc đã rồi cất tiếng hát. Vẫn nhạc điệu thê thiết của những bản vọng cổ mấy chục năm không cũ.

Chợ vắng thưa người sao em không tới, yêu nhau ngại gì lầy lội bước chân. Để anh quay về trong nỗi nhớ thương, trầu không nặng gánh mà nặng tình thương nhớ.
Em phụ anh rồi em không tới nữa, để phiên chợ buồn héo úa lá trầu xanh...

Anh hát một lúc rồi nằm gục lên chân hắn ngủ. Hắn nhìn ngọn đèn mù u vàng vọt treo trên ghe liêu xiêu soi bóng xuống mặt nước thăm thẳm chợt nao lòng. Chai Gò Đen đâu có bao nhiêu mà người nào uống cũng say cũng buồn.

...

 

Anh ngồi trên ghe, nhìn chợ quê nhóm họp lúc trời chưa sáng, dòng người qua lại xôn xao quen thuộc lạ thường. Ghe được neo ở xóm Ngã Tư, nơi cắt nhau của hai con kênh, chỉ bơi xuồng chừng tiếng hơn là tới nhà anh. Quê hương bây giờ không còn cô nữa, nhưng còn mãi kỷ niệm thời yêu nhau của hai người. Anh chỉ cần trở lại đây một lần thôi là mãn nguyện lắm rồi.

Hắn tỉnh dậy lúc chợ đã tan. Anh không gọi sớm vì đêm qua hắn thức chạy ghe, còn mua rất nhiều thứ gửi lại cho ông. Thật ra người đêm qua cũng không hoàn toàn là hắn, nhưng chuyện này anh không có quyền can thiệp. Chắc vì anh là oan hồn cho nên mới sợ hãi. Dù sao kẻ đó cũng không xấu, mua cho ông cái nệm chứ không phải đôi chiếu bông. Nhưng khả năng đặc biệt nếu đem hại người sẽ vô cùng nguy hiểm.

- Vô nhà anh bằng đường nào?

Hắn hỏi anh, mắt chăm chú nhìn chiếc xuồng bơi hoài không đi kế bên. Anh cũng chỉ chiếc xuồng đó, cười nói.

- Giúp người ta đi rồi có giang về xóm Rạch.

Hắn kêu cô gái trên xuồng bán hết bánh ế cho mình, không nhiều lắm nhưng với đám con nít tắm sông trốn dưới bóng tràm gần đó là quá đủ. Tụi nó bám xuồng không buông là vì bánh, mùng hai tháng âm nên giở trò quậy phá. Xứ này con nít chết chìm nhiều lắm, quanh năm đều có nhưng nhiều nhất là mùa nước nổi. Chúng chết vì quá nhỏ không biết lội, vì chìm đò giữa dòng nước xiết, vì giăng lưới đặt lờ lúc mưa bão tối trời mà lật xuồng... cũng có khi bị thả trôi sông, con gái không chồng mà có bầu nên phá thai hoặc đẻ ra rồi bỏ.

Nhìn những đứa trẻ tranh nhau bánh được thả trên sông, hắn lại nhớ đến anh. Cuộc sống có những phận người như cọng rau ngọn cỏ, hạnh phúc cả đời bị đánh đổi bằng số tiền không bằng đôi giày của ca sĩ diễn viên. Cô vì ba mươi triệu mà nhắm mắt đưa chân lấy chồng xa xứ, anh vì ba mươi triệu mà lên rừng đào vàng trái phép cho những tay anh chị lắm tiền. Ngày trở về, anh chỉ còn là hủ tro trong ba lô hắn đang mang, còn cuộc đời cô không biết có ấm êm hạnh phúc hay nổi trôi tan nát như hoa tím lục bình.

***

Anh đứng trước ngôi nhà tường cấp bốn cũ kỹ, cảm thấy lạ vì trên sân có qúa nhiều kẻ lang thang chờ đồ cúng. Anh không hỏi, vội vàng theo hắn vào nhà nhưng bị chặn lại bởi bùa nêu và gương bát quái treo trên cửa. Một ông già râu tóc bạc phơ ngồi chỗ thềm, gõ cây gậy xuống nền gạch tàu nói với anh.

- Lâu lắm rồi mới gặp bây, thấy cũng không có gì khác. Nhưng bây không phải ma nhà nên không vô được.

Anh hiểu rõ nên ngoan ngoãn đứng chờ dù lòng dạ bối rối như tơ. Nhà cô đang có tang mà trước sau im ắng không bóng người, chỉ thấy ông bà tổ tiên ngồi bàn thờ uống trà tán chuyện. Lúc anh nhìn kỹ hơn thì đầu óc choáng váng, chân run rẩy khụy xuống nền gạch. Tấm ảnh nhỏ bé sau lư hương mờ mờ nhang khói chính là cô.

Anh đã từng hận cô nhưng lúc lạc lõng xa quê anh mới hiểu cô khổ thế nào. Cô cũng thương anh nhưng vì hoàn cảnh éo le mới phụ bạc. Anh vô dụng không giúp được cho cô, không bảo vệ được tình yêu của mình làm sao có tư cách trách giận ai. Anh đã chết, đã thành ma nhưng anh muốn cô sống, muốn cô vui vẻ.

Hắn nhìn vẻ mặt bàng hoàng của anh, khẽ thở dài. Chỉ có kẻ chết mới hiểu hoàn toàn giá trị của sự sống. Chỉ có thương nhau thật lòng mới đủ cao thượng chúc người yêu hạnh phúc khi mình gánh cái chết tha phương. Nhưng đoạn kết này cũng xem như viên mãn vì cả hai không thể siêu thoát. Một kẻ chết oan, một người tự sát. Họ có thể mãi mãi ở bên nhau đến khi hồn tiêu phách tán.

- Anh là bạn của chị em?

Cô gái bước ra từ trong nhà, rụt rè hỏi. Hắn lắc đầu bình thản nói:

- Tôi là bạn của Tâm. Tâm nhờ tôi mang tiền về trả nợ cho nhà em. Còn đây là tro cốt của Tâm. Tôi mong gia đình em để Tâm đoàn tụ với Hồng. Họ sống không được ở bên nhau thì chết nên được nằm cạnh nhau.

Cô gái đưa hai tay nhận lấy bình tro, rưng rưng khóc.

- Chắc chị em mừng lắm. Trước lúc chết, chị còn điện về nói muốn gặp anh Tâm.

Hắn gật đầu, nhìn anh run run đi qua ngạch cửa đến trước bàn thờ. Người con gái mặc áo màu hoa cà, tóc xõa tới lưng bước ra từ trong ảnh, mỉm cười nắm lấy tay anh mà nước mắt chảy dài. Họ nhìn nhau, rồi ôm chặt nhau không nói lời nào. Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau. Hắn đoán chắc ngày mai có kẻ nhờ mình đi mua trầu cau trà rượu.

...

Vùng quê heo hút đã rời xa tầm mắt nhưng hình ảnh những con người thật thà hiền hậu vẫn đọng lại trong tâm trí hắn. Ông cũng như anh, tuy nghèo mà tình cảm chất phát đậm sâu. Giữa biển người mênh mông giả dối có thể nhìn thấy vài tấm chân tình hiếm hoi đáng quý làm hắn thêm tin cuộc đời vẫn còn người lương thiện, vẫn đáng sống nhân hậu vị tha. Kỷ niệm về một chuyến đi như tiếng vọng cổ trên sông trong một đêm gió lộng mênh mông nước còn vang mãi.

Ra bờ sông anh hẹn với em

Mai mốt đây anh đem cau trầu nhờ người se duyên tình ta

Em chớ nên lo buồn anh đã thưa cùng mẹ cha

Duyên chúng ta muôn đời như trước trên dòng đầy vơi 

Đọc thư anh em mừng muốn khóc và không biết chừng nào mình mới được gần nhau.

Bến sông xưa lững lờ con nước lớn, em đợi anh về sẽ giặt áo ở bờ sông.

Bạch Tử

Loading

Related Posts

  • Lòng biết ơn của con người

    Lòng biết ơn của con người

    3
    50,716

    Con người là vậy... *** Một ngày đẹp trời nọ ở trên nước thiên đàng, Đức Chúa Trời động lòng thương xót khi các con chiên dưới thế gian cầu nguyện với Ngài, xin Ngài ban nhiều ơn lành cho họ. Ngài liền sai hai thiên thần xinh đẹp, lanh lợi nhất mà Ngài yêu quý lại và phán: - Hôm nay, ta có việc cho hai con đây. Một trong hai thiên thần đáp: - Ngài cần con làm chuyện gì vậy thưa Đức Chúa nhân lành? Đức Chúa trời phán: - Ở dưới thế gian có nhiều người ăn ở hiền lành thánh thiện, rất đẹp lòng ta, họ cầu xin ta hãy thương xót thế gian và ban ơn hòa bình cho thế giới. Hôm nay, ta sai hai con đến là muốn hai con xuống thế gian với hai chiếc túi ta trao đây, chiếc túi thần kì này có thể đựng được tất cả nguyện vọng của nhân loại, các con hãy đi và mang về cho ta những lời cầu xin của lòai người, ta sẽ đáp ứng cho chúng vì ta giàu lòng thương xót. Thế rồi hai thiên sứ từ biệt Đức Chúa và ra đi, sau một thời gian ngắn họ mang về hai túi nặng triũ toàn là ao ước nguyện vọng trần tục củ

  • Nước mắt mẹ

    Nước mắt mẹ

    5
    13,901

    Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn trên tay. Những kí ức nhạt nhòa về Người đã sinh thành ra nó, đấng đã mang nặng đẻ đau ra nó... mờ nhạt lắm! Nó không oán trách cũng không giận hờn, bởi cái nghịch cảnh éo le, cùng hoàn cảnh đưa đẩy khiến mẹ nó túng quẫn phải rời xa cha con nó. *** Lúc nó còn học tiểu học, đám bạn cùng xóm thường tẩy chay và không chơi với nó, vì nó là một đứa không cha, không mẹ! Chẳng hiểu vì sao đám con nít hồi đó cứ gọi nó là đứa mồ côi! Chắc tại ba mẹ của chúng nó nói thế, nên chúng nó học theo. Những lúc bị chọc phá như thế, nó tức tối đánh nhau với tụi nhỏ trong xóm. Vì nó rõ ràng, nó có cha mẹ đàng hoàng mà dám chửi nó mồ côi! Tức lắm! Mà nó không làm gì được. Có những lúc không đánh được tụi nhỏ, nó bỏ chạy về nhà khóc một mình... Lớn hơn xíu, nó đạt thủ khoa trường cấp ba danh tiếng nơi nó đang sinh sống. Có lẽ vì lớn hơn và ý thức được, nên tụi nhỏ ngày ấy không chọc ghẹo nó nữa. Nó lớn lên xinh xắn, đáng y

  • Vết sẹo cuộc đời

    Vết sẹo cuộc đời

    4
    22,898

    Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn con người mới thực sự đáng sợ, biết đến bao giờ cho lành được đây... *** Em hỏi: - Sao tay anh lắm sẹo thế? Em sợ! Sao anh không mặc áo dài mà che đi? Tôi cười: 'nó vốn có thế, che đi làm gì em.' - Nhưng nhìn rất kinh khủng, hay anh đánh nhau đúng ko? - Ừ! Anh đánh nhau đấy, ...với thần chết. kk... - Thôi ko đùa với anh nữa, mai anh mặc áo dài tay che đi, ko thì đừng gặp em. - Haizzz. Tôi thở dài, chả tìm đâu ra lí do để cười thêm. - Ừm... Em giọng có vẻ sốt sắng hơn: - Ừm là nghĩa làm sao? Là anh sẽ che đi nhá! Hứa đi! Tôi quay lại nhìn vào mắt em, không chớp, rồi lắc đầu. - Anh xin lỗi. Anh chỉ dám hứa là sẽ yêu e cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thôi. Chưa kịp nói hết thì em dỗi, bỏ tôi ngồi lại giữa góc phố ấy với cái lạnh mùa đông. Buốt thật! Tê tái như ngàn mũi kim châm, ăn mòn cả niềm hi vọng. Tôi chẳng nhấc nổi chân mình lên nữa, nói đúng hơn là trống rỗng, ko xác định được nên

  • Vượt qua sự lười biếng

    Vượt qua sự lười biếng

    5
    57,417

    Sự lười biếng, kẻ thù số một của thành công dù là trong lĩnh vực nào, học tập, kinh doanh hoặc là tình yêu. Tại sao bạn lười biếng mặc dù bạn biết rằng nếu như bạn không làm bài bạn sẽ rớt đại học, nếu như không làm việc, bạn sẽ trễ hạn chót, nếu như bạn không tập thể dục bạn sẽ không giảm cân được. *** Bởi vì những điều này không xảy ra ngay lập tức. Bạn chỉ rớt đại học sau 6, 7 tháng nữa. Bạn chỉ trễ hạn chót và thừa cân sau 3, 4 tháng nữa. Nếu như hút một điếu thuốc mà ngay lập tức bị ung thư phổi thì có lẽ không ai muốn hút thuốc. Nhưng ung thư chỉ xảy ra sau một thời gian dài, tới khi nhận ra rồi thì đã quá trễ, thời gian không chờ đợi bạn, một năm sẽ trôi qua rất nhanh và ngày bạn sẽ phải đỗi mặt với hậu quả sẽ đến. Tại sao bạn lười biếng? Bạn lười biếng bởi vì bạn chấp nhận cuộc sông hiện tại. Bạn muốn thành công nhưng bạn không muốn nó vô cùng. Bạn không biết làm thế nào để đậu đại học. Bạn không biết làm thế nào để giàu có. Bạn không biết mình sẽ trở thành con người như th

  • Chuyện quà tặng ngày 08/03

    Chuyện quà tặng ngày 08/03

    3
    18,167

    Hắn nghe một nhà tâm lý học nói, trong suy nghĩ của đàn bà có thể chia ra ba loại. Loại thứ nhất là những người suy nghĩ sâu sắc, làm chính trị thì nhiều thủ đoan, làm doanh nhân thì nhiều mưu kế, làm khoa học nghệ thuật thì nhiều phát minh sáng tạo... Loại này không nhiều. Loại thứ hai là những người suy nghĩ chín chắn, nói năng thận trọng làm cho gia đình hạnh phúc ấm êm. Đàn bà này thuộc loại vượng phu ích tử. Thành thị hay nông thôn có khá nhiều. Loại thứ ba là óc để đầu lưỡi, nói không chịu nghĩ. Loại này không hiếm. Đó là lý thuyết hắn đọc được chẳng biết đúng hay sai. Thiên hạ cứ bình. Còn chuyện nhà, hắn ngại nhất là quà tặng vợ như sinh nhật hay ngày lễ của chị em. *** Mùng 8 -3 năm ấy hắn mua một bó hoa đẹp, thắm tươi, về nhà vừa trao tặng, vợ buông ngay câu ' đơn giản quá nhỉ.' Hắn lặng người không nói một lời. Mùng 8 – 3 năm sau, bạn bè xui là mua nội y làm quà chắc vợ sẽ khen chồng tâm lý. Hắn mua toàn hàng hiệu. Mới trao tay, vợ tương ngay một câu, 'biết kíc

  • Trái tim không gục ngã

    Trái tim không gục ngã

    3
    44,582

     Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ gục ngã... *** Khiết Du vẫn ngồi miệt mài trước máy tính, cô cố gắng để hoàn thành bản thảo cuối cùng một cách nhanh nhất. Trên bàn làm việc của cô, giấy tờ, bản thảo, bút viết các loại để ngổn ngang. Bưng một chén thuốc vào để cạnh bàn làm việc của con gái mình bà Minh nhắc nhở: - Uống thuốc đi con không nguội mất, con đừng ngồi làm việc nhiều quá, dành thời gian nghĩ ngơi đi. Khiết Du ngẩng đầu lên nhìn mẹ, khuôn mặt cô đang phờ phạc đi vì bệnh tật hành hạ. Bà Minh nhìn con gái mà không cầm lòng được mỗi lần mang thuốc vào cho con gái mình bà lại rơi nước măt. Khiết Du nhìn mẹ và cười: - Con không sao đâu, xong đợt này nữa con sẽ nghĩ mà, cũng sắp xong rồi mẹ đừng lo. Bà Minh chỉ biết im lặng nhìn con gái mình uống thuốc, bà lấy chiếc áo khoác nhẹ nhàng choàng qua sau lưng cô. Đợi Khiết Du uống xong bà mang chén đi cất, bà đi ra nhẹ nhành khép cánh cửa lại vì bà biết con gái mình cần yên tĩnh

  • Ký sự ngày mưa

    Ký sự ngày mưa

    4
    71,557

    Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một người đàn ông. *** Người đàn ông đấy là thuê cho một công trình ngay sau nhà tôi. Nhà tôi có làm một cái chòi để bố tôi trông nguyên vật liệu cho công trình và đó cũng là nơi ngả lưng của những người thợ sau bữa cơm trưa! Hôm nay trời mưa kèm thêm cơn gió mùa đông bấc trong cái mùa đông lạnh này như cắt da cắt thịt của mỗi người. Hôm nay cô Sinh, người nấu cơm cho công trình xuống nhà tôi nằm nhờ vì cái chòi trên kia có lăm người nằm rồi và mỗi mình chị là con gái. Cơm đã ăn xong, tôi bắc mấy cái ngô mẹ cầm về do ế buổi chợ sáng lên mời chị ăn, lai rai câu chuyện kể về cuộc đời.   Mẹ tôi bảo: - Nghĩ cái thân chị em mình cũng khổ Sinh nhỉ, chị thì đi chợ từ nửa đêm gà gáy đến 12 giờ mới được ăn cơm đây này, cũng may có thằng béo nó về nấu cơm hộ chị không thì mệt lắm! Bây giờ đi chợ về, dựng được cái xe xong lại đâm đầu vào bếp nấu ăn, thằng nhỏ thì hơn 12 giờ mới về cơ, ăn xong lại đi giặt một chậu quần

  • Bỏ chồng đi chị

    Bỏ chồng đi chị

    4
    22,153

    Không biết em sao chứ chị không có thiện cảm với con gái đã li dị chồng lắm, ích kỉ, không biết nhường nhịn... *** Tôi gặp chị lần đầu tiên tại quán cà phê gần nơi tôi làm việc trên đường Nguyễn Phi Khanh. Lần đầu tiên tôi đặt chân lên con đường này tôi đã thoảng thốt và ngỡ ngàng bởi không biết liệu tôi có đang ở Sài Gòn không, con đường quá đỗi bình yên. Không ồn ào, không còi xe, không những tiếng rao hàng ban mai. Ở đây chỉ có những quán cà phê nhỏ san sát nhau, những cụ già ngồi nhâm nhi cà phê và buôn chuyện đời. Ở đây cũng không có những chiếc bàn gỗ xinh xinh hay những chiếc ghế gỗ tinh xảo, thay vào đó là những bộ bàn ghế đơn xơ và mộc mạc; một con đường tuy nhỏ nhưng có đến 3 quán cà phê có màu sắc khác nhau. Gọi là bàn ghế cho oai thế thôi, đó chỉ là những chiếc ghế nhựa cỡ khoảng 50 cm được chủ quán tô điểm lại; chúng được đặt sát đến mức bạn có thể nghe được cặn cẽ câu chuyện của người ngồi bên cạnh. Những quán cà phê ở đây tuy đơn xơ nhưng được bố trí khá bắt mắt, mỗ


Home » Truyện Ngắn Yêu » Truyên Ngắn Hay
Back to top