người nắm bắt tốt

người nắm bắt tốt

người nắm bắt tốt

Loading

Cách người thành công nắm bắt cơ hội

Câu chuyện về ông lão bán hoa quả cùng 3 cậu nhân viên trong bài viết sẽ cho bạn thấy rằng: người tuyển dụng chỉ mang lại cho bạn cơ hội, còn thành công thăng tiến là thứ bạn phải tự mình có được.

Thế gian này không có một ông chủ nào tặng cho bạn sự vinh hoa phú quý, thứ mà họ cho bạn chỉ có thể là "cơ hội".

Bạn chỉ cần nắm bắt lấy các "cơ hội" giúp ông chủ gia tăng doanh thu, giúp công ty gia tăng lợi nhuận, lúc đó bạn mới có thể dựa vào nguồn lực của công ty và ông chủ nâng cao vị thế của mình, nước có lên thì thuyền mới lên theo.

***

Ông chủ của một quầy bán hoa quả, do tuổi cao không thể đứng lâu bán hàng được, nên đã dán một tờ thông báo tuyển người bán hàng. Vài hôm sau, có một người thanh niên đến xin việc, anh ta hỏi ông chủ trả lương cho anh ta bao nhiêu một tháng?

Ông chủ quầy hoa quả cười nói: "Quầy hoa quả của tôi chỉ là một quầy nhỏ, không có khả năng trả theo tháng, tất nhiên còn phải xem cậu một ngày bán được bao nhiêu nữa, tôi sẽ trả cho cậu 1/10 số tiền cậu bán được, bán ngày nào trả luôn ngày đấy".

Anh này nghe xong, ngắm nghía một lúc quầy hoa quả cũ kỹ rồi cau mày nói: "Tôi từ chối, vì như vậy chả có sự bảo đảm gì cả". Nói xong, anh ta liền bỏ đi.

Sau đó lại có một người thanh niên khác đến xin việc, cũng hỏi lương tháng ông chủ sẽ trả bao nhiêu? Và ông chủ quầy hoa quả cũng nói với anh ta y hệt những gì đã nói với anh thanh niên trước. Anh này nghe xong ngẫm nghĩ một lúc nói: "Lĩnh theo ngày hay tháng không quan trọng, quan trọng là trung bình mỗi tháng quầy của ông bán được bao nhiêu tiền hoa quả?".

bai-hoc-thanh-cong

Ông chủ quầy hoa quả trả lời: "Hoa quả phân theo mùa, kinh doanh cũng có lúc nhanh chậm, lúc đắt hàng có thể bán được đến trên trăm triệu, lúc bán chậm thì tháng có khi chỉ được 20 triệu". Nghe vậy, anh này quát lên "bán thế này cả đời cũng không giàu được, chỉ có thằng ngu mới đến đây bán hàng", nói xong anh ta bỏ đi luôn.

Lại qua vài ngày, có một cậu bé đến xin việc, hỏi ông chủ trả lương thế nào? ông chủ lại nói hệt những gì nói với những người trước. Cậu bé nghe xong cười nói: "những ngày lễ và cuối tuần, ông có thể trả thêm cho cháu lên 2/10 được không? Còn nếu như ngày nào mà bán được 30 triệu tiền hoa quả trở lên, thì trả cho cháu 3/10 số tiền bán được?".

Ông chủ quầy hoa quả nghe xong vừa cười vừa xoa đầu cậu bé: "cháu thật thông minh, cũng biết ngày lễ và cuối tuần thường đắt hàng hơn ngày thường, vậy cứ tạm quyết định như vậy đi, nhưng ông nói trước mỗi ngày mà bán được 30 triệu không dễ đâu cháu nhé".

Và cứ như vậy, cậu bé ngày nào cũng mang hoa quả ra rửa sạch và thay đổi vị trí bày của các loại quả cho nhau, ngày lễ hay cuối tuần còn làm mấy tờ rơi khuyến mãi cho ai mua 3 triệu tiền hoa quả tặng thêm 300 ngàn tiền hoa quả tùy chọn.

Cứ như vậy, chưa đầy một tháng, cậu bé đã nhận được 30 triệu tiền lương tương đương mỗi ngày nhận được trên 3 triệu đồng. Rồi vài năm sau, cậu đã kiếm được khá nhiều tiền, liền mua lại quầy bán hoa quả của ông chủ cũ, rồi nhờ vào sự nhanh nhẹn hoạt bát của mình cậu mở thêm nhiều cửa tiệm bán hoa quả khác nữa, nhờ vậy sau này cậu đã trở nên giàu có.

BÀI HỌC:

Theo khảo sát, trên thế giới có đến 70% số người lao động không hài lòng với mức lương của mình, kể cả họ biết được tình hình kinh doanh của công ty đang đi xuống, lợi nhuận sụt giảm, nhưng có những người vẫn đòi hỏi ông chủ của mình tăng lương.

Rõ ràng, 70% số người này cũng giống như người thanh niên đầu tiên đến xin việc ở quầy bán hoa quả, họ chỉ cần có chế độ cố định, bất kể họ làm tốt hay không tốt thì mức lương của họ đều không thay đổi.

Ngoài ra, trong số 70% này, cũng có không ít người giống như người thanh niên thứ 2 đến xin việc ở quầy hoa quả, những người này họ đều nghĩ rằng ai là ông chủ đều có nhà cao cửa rộng, ăn ngon mặc đẹp, vinh hoa phú quý trong tầm tay, và nếu như ông chủ không cho họ ít bổng lộc, họ sẽ nghĩ ông chủ keo kiệt bủn xỉn và họ sẽ không ngừng thay đổi công việc. Những người như vậy, đến già họ vẫn đang đi tìm sự viinh hoa phú quý từ người khác.

Thế gian này không có một ông chủ nào tặng cho bạn sự vinh hoa phú quý, thứ mà họ cho bạn chỉ có thể là "cơ hội". Bất kể bạn bán hoa quả hay bạn bán máy vi tính, chỉ cần bạn hiểu được đạo lý này bạn sẽ giống như cậu bé bán hoa quả ở trên, nhận được càng nhiều vinh hoa phú quý từ tay ông chủ.

Nguồn: Tri thức trẻ

Top tìm kiếm: người nắm bắt tốt

Loading

Related Posts

  • Lòng biết ơn của con người

    Lòng biết ơn của con người

    3
    50,716

    Con người là vậy... *** Một ngày đẹp trời nọ ở trên nước thiên đàng, Đức Chúa Trời động lòng thương xót khi các con chiên dưới thế gian cầu nguyện với Ngài, xin Ngài ban nhiều ơn lành cho họ. Ngài liền sai hai thiên thần xinh đẹp, lanh lợi nhất mà Ngài yêu quý lại và phán: - Hôm nay, ta có việc cho hai con đây. Một trong hai thiên thần đáp: - Ngài cần con làm chuyện gì vậy thưa Đức Chúa nhân lành? Đức Chúa trời phán: - Ở dưới thế gian có nhiều người ăn ở hiền lành thánh thiện, rất đẹp lòng ta, họ cầu xin ta hãy thương xót thế gian và ban ơn hòa bình cho thế giới. Hôm nay, ta sai hai con đến là muốn hai con xuống thế gian với hai chiếc túi ta trao đây, chiếc túi thần kì này có thể đựng được tất cả nguyện vọng của nhân loại, các con hãy đi và mang về cho ta những lời cầu xin của lòai người, ta sẽ đáp ứng cho chúng vì ta giàu lòng thương xót. Thế rồi hai thiên sứ từ biệt Đức Chúa và ra đi, sau một thời gian ngắn họ mang về hai túi nặng triũ toàn là ao ước nguyện vọng trần tục củ

  • Nước mắt mẹ

    Nước mắt mẹ

    5
    13,901

    Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn trên tay. Những kí ức nhạt nhòa về Người đã sinh thành ra nó, đấng đã mang nặng đẻ đau ra nó... mờ nhạt lắm! Nó không oán trách cũng không giận hờn, bởi cái nghịch cảnh éo le, cùng hoàn cảnh đưa đẩy khiến mẹ nó túng quẫn phải rời xa cha con nó. *** Lúc nó còn học tiểu học, đám bạn cùng xóm thường tẩy chay và không chơi với nó, vì nó là một đứa không cha, không mẹ! Chẳng hiểu vì sao đám con nít hồi đó cứ gọi nó là đứa mồ côi! Chắc tại ba mẹ của chúng nó nói thế, nên chúng nó học theo. Những lúc bị chọc phá như thế, nó tức tối đánh nhau với tụi nhỏ trong xóm. Vì nó rõ ràng, nó có cha mẹ đàng hoàng mà dám chửi nó mồ côi! Tức lắm! Mà nó không làm gì được. Có những lúc không đánh được tụi nhỏ, nó bỏ chạy về nhà khóc một mình... Lớn hơn xíu, nó đạt thủ khoa trường cấp ba danh tiếng nơi nó đang sinh sống. Có lẽ vì lớn hơn và ý thức được, nên tụi nhỏ ngày ấy không chọc ghẹo nó nữa. Nó lớn lên xinh xắn, đáng y

  • Vết sẹo cuộc đời

    Vết sẹo cuộc đời

    4
    22,898

    Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn con người mới thực sự đáng sợ, biết đến bao giờ cho lành được đây... *** Em hỏi: - Sao tay anh lắm sẹo thế? Em sợ! Sao anh không mặc áo dài mà che đi? Tôi cười: 'nó vốn có thế, che đi làm gì em.' - Nhưng nhìn rất kinh khủng, hay anh đánh nhau đúng ko? - Ừ! Anh đánh nhau đấy, ...với thần chết. kk... - Thôi ko đùa với anh nữa, mai anh mặc áo dài tay che đi, ko thì đừng gặp em. - Haizzz. Tôi thở dài, chả tìm đâu ra lí do để cười thêm. - Ừm... Em giọng có vẻ sốt sắng hơn: - Ừm là nghĩa làm sao? Là anh sẽ che đi nhá! Hứa đi! Tôi quay lại nhìn vào mắt em, không chớp, rồi lắc đầu. - Anh xin lỗi. Anh chỉ dám hứa là sẽ yêu e cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thôi. Chưa kịp nói hết thì em dỗi, bỏ tôi ngồi lại giữa góc phố ấy với cái lạnh mùa đông. Buốt thật! Tê tái như ngàn mũi kim châm, ăn mòn cả niềm hi vọng. Tôi chẳng nhấc nổi chân mình lên nữa, nói đúng hơn là trống rỗng, ko xác định được nên

  • Vượt qua sự lười biếng

    Vượt qua sự lười biếng

    3
    57,417

    Sự lười biếng, kẻ thù số một của thành công dù là trong lĩnh vực nào, học tập, kinh doanh hoặc là tình yêu. Tại sao bạn lười biếng mặc dù bạn biết rằng nếu như bạn không làm bài bạn sẽ rớt đại học, nếu như không làm việc, bạn sẽ trễ hạn chót, nếu như bạn không tập thể dục bạn sẽ không giảm cân được. *** Bởi vì những điều này không xảy ra ngay lập tức. Bạn chỉ rớt đại học sau 6, 7 tháng nữa. Bạn chỉ trễ hạn chót và thừa cân sau 3, 4 tháng nữa. Nếu như hút một điếu thuốc mà ngay lập tức bị ung thư phổi thì có lẽ không ai muốn hút thuốc. Nhưng ung thư chỉ xảy ra sau một thời gian dài, tới khi nhận ra rồi thì đã quá trễ, thời gian không chờ đợi bạn, một năm sẽ trôi qua rất nhanh và ngày bạn sẽ phải đỗi mặt với hậu quả sẽ đến. Tại sao bạn lười biếng? Bạn lười biếng bởi vì bạn chấp nhận cuộc sông hiện tại. Bạn muốn thành công nhưng bạn không muốn nó vô cùng. Bạn không biết làm thế nào để đậu đại học. Bạn không biết làm thế nào để giàu có. Bạn không biết mình sẽ trở thành con người như th

  • Chuyện quà tặng ngày 08/03

    Chuyện quà tặng ngày 08/03

    4
    18,167

    Hắn nghe một nhà tâm lý học nói, trong suy nghĩ của đàn bà có thể chia ra ba loại. Loại thứ nhất là những người suy nghĩ sâu sắc, làm chính trị thì nhiều thủ đoan, làm doanh nhân thì nhiều mưu kế, làm khoa học nghệ thuật thì nhiều phát minh sáng tạo... Loại này không nhiều. Loại thứ hai là những người suy nghĩ chín chắn, nói năng thận trọng làm cho gia đình hạnh phúc ấm êm. Đàn bà này thuộc loại vượng phu ích tử. Thành thị hay nông thôn có khá nhiều. Loại thứ ba là óc để đầu lưỡi, nói không chịu nghĩ. Loại này không hiếm. Đó là lý thuyết hắn đọc được chẳng biết đúng hay sai. Thiên hạ cứ bình. Còn chuyện nhà, hắn ngại nhất là quà tặng vợ như sinh nhật hay ngày lễ của chị em. *** Mùng 8 -3 năm ấy hắn mua một bó hoa đẹp, thắm tươi, về nhà vừa trao tặng, vợ buông ngay câu ' đơn giản quá nhỉ.' Hắn lặng người không nói một lời. Mùng 8 – 3 năm sau, bạn bè xui là mua nội y làm quà chắc vợ sẽ khen chồng tâm lý. Hắn mua toàn hàng hiệu. Mới trao tay, vợ tương ngay một câu, 'biết kíc

  • Trái tim không gục ngã

    Trái tim không gục ngã

    4
    44,582

     Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ gục ngã... *** Khiết Du vẫn ngồi miệt mài trước máy tính, cô cố gắng để hoàn thành bản thảo cuối cùng một cách nhanh nhất. Trên bàn làm việc của cô, giấy tờ, bản thảo, bút viết các loại để ngổn ngang. Bưng một chén thuốc vào để cạnh bàn làm việc của con gái mình bà Minh nhắc nhở: - Uống thuốc đi con không nguội mất, con đừng ngồi làm việc nhiều quá, dành thời gian nghĩ ngơi đi. Khiết Du ngẩng đầu lên nhìn mẹ, khuôn mặt cô đang phờ phạc đi vì bệnh tật hành hạ. Bà Minh nhìn con gái mà không cầm lòng được mỗi lần mang thuốc vào cho con gái mình bà lại rơi nước măt. Khiết Du nhìn mẹ và cười: - Con không sao đâu, xong đợt này nữa con sẽ nghĩ mà, cũng sắp xong rồi mẹ đừng lo. Bà Minh chỉ biết im lặng nhìn con gái mình uống thuốc, bà lấy chiếc áo khoác nhẹ nhàng choàng qua sau lưng cô. Đợi Khiết Du uống xong bà mang chén đi cất, bà đi ra nhẹ nhành khép cánh cửa lại vì bà biết con gái mình cần yên tĩnh

  • Ký sự ngày mưa

    Ký sự ngày mưa

    3
    71,557

    Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một người đàn ông. *** Người đàn ông đấy là thuê cho một công trình ngay sau nhà tôi. Nhà tôi có làm một cái chòi để bố tôi trông nguyên vật liệu cho công trình và đó cũng là nơi ngả lưng của những người thợ sau bữa cơm trưa! Hôm nay trời mưa kèm thêm cơn gió mùa đông bấc trong cái mùa đông lạnh này như cắt da cắt thịt của mỗi người. Hôm nay cô Sinh, người nấu cơm cho công trình xuống nhà tôi nằm nhờ vì cái chòi trên kia có lăm người nằm rồi và mỗi mình chị là con gái. Cơm đã ăn xong, tôi bắc mấy cái ngô mẹ cầm về do ế buổi chợ sáng lên mời chị ăn, lai rai câu chuyện kể về cuộc đời.   Mẹ tôi bảo: - Nghĩ cái thân chị em mình cũng khổ Sinh nhỉ, chị thì đi chợ từ nửa đêm gà gáy đến 12 giờ mới được ăn cơm đây này, cũng may có thằng béo nó về nấu cơm hộ chị không thì mệt lắm! Bây giờ đi chợ về, dựng được cái xe xong lại đâm đầu vào bếp nấu ăn, thằng nhỏ thì hơn 12 giờ mới về cơ, ăn xong lại đi giặt một chậu quần

  • Bỏ chồng đi chị

    Bỏ chồng đi chị

    5
    22,153

    Không biết em sao chứ chị không có thiện cảm với con gái đã li dị chồng lắm, ích kỉ, không biết nhường nhịn... *** Tôi gặp chị lần đầu tiên tại quán cà phê gần nơi tôi làm việc trên đường Nguyễn Phi Khanh. Lần đầu tiên tôi đặt chân lên con đường này tôi đã thoảng thốt và ngỡ ngàng bởi không biết liệu tôi có đang ở Sài Gòn không, con đường quá đỗi bình yên. Không ồn ào, không còi xe, không những tiếng rao hàng ban mai. Ở đây chỉ có những quán cà phê nhỏ san sát nhau, những cụ già ngồi nhâm nhi cà phê và buôn chuyện đời. Ở đây cũng không có những chiếc bàn gỗ xinh xinh hay những chiếc ghế gỗ tinh xảo, thay vào đó là những bộ bàn ghế đơn xơ và mộc mạc; một con đường tuy nhỏ nhưng có đến 3 quán cà phê có màu sắc khác nhau. Gọi là bàn ghế cho oai thế thôi, đó chỉ là những chiếc ghế nhựa cỡ khoảng 50 cm được chủ quán tô điểm lại; chúng được đặt sát đến mức bạn có thể nghe được cặn cẽ câu chuyện của người ngồi bên cạnh. Những quán cà phê ở đây tuy đơn xơ nhưng được bố trí khá bắt mắt, mỗ


Home » Truyện Ngắn Cuộc Sống » Truyên Ngắn Hay
Back to top
Tổng số online
'