Truyện Ngắn Yêu

Loading

  • Yêu chưa bao giờ là sai
    Yêu chưa bao giờ là sai
    5
    93,102

    Tôi mệt mỏi đứng dậy rời khỏi quầy. Quán lúc này bắt đầu đông khách, đôi người hiếu kỳ nhìn chúng tôi một cách tò mò. Tôi đặt vội lên bàn một tờ tiền lẻ vừa đủ cho phần nước mình gọi, quay đi được hai bước thì anh níu tay. Phải như trong cái khoảnh khắc ấy anh nói xin lỗi hay chỉ đơn thuần là ôm tôi vào lòng, thì có lẽ tôi sẽ mềm yếu mà xuôi theo. Nhưng anh níu tôi lại chỉ để hỏi: 'Tại sao?', cái câu hỏi khiến bản thân người nghe chán chường, đau buốt và cay xè mắt. Thì ra, đến cuối cùng, anh cũng chỉ muốn nghe một câu trả lời từ tôi là anh luôn đúng. Ừ, anh luôn đúng, trong mọi chuyện, anh lúc nào cũng đúng. Sài Gòn đêm nay, chông chênh những dư vị lạ lùng, như lạ, như quen, như thực cũng thật là xa xăm, ảo diệu... *** Tôi tìm ra chỗ đông người nhất là phố đi bộ, người người náo nhiệt thế nhưng lòng tôi chẳng tìm ra được một chút vui vẻ nào len lỏi. Tôi bắt chiếc taxi, cho chạy lòng vòng thành phố, tìm lại những quán quen mà chúng tôi đã ngồi, những tiệm sách mà chúng tôi hay gh

  • Con của biển
    Con của biển
    5
    27,399

    Nếu một ngày anh không còn bên em nữa, em sẽ thế nào. Em lấy tay che miệng tôi vờ giận dỗi: - Anh chỉ được ở bên em không đi đâu hết. Em sẽ lấy dây trói anh bên em suốt cuộc đời. Nếu có một ngày như thế sẽ không bao giờ em tha thứ cho anh. *** Tôi và em quen nhau trong một lần đi hiến máu tình nguyện.Em không có gì nỗi bật, cũng chỉ bình thường giống những người con gái tôi đã từng gặp, nếu không nói rằng em có nét gì đó ngổ ngáo hơn. Em bảo em sợ bệnh viện, em sợ tiêm nhưng em vẫn đi hiến máu. Giờ mỗi khi nhắc lại em lại cười. Nụ cười của em trong veo nhưng có một chút gì đó như nỗi đau mà cho đến giờ tôi vẫn không thể nào lí giải nổi. Quê em ở miền biển, em thích biển. Em bơi rất cừ. Tôi và em cũng đã nhiều lần bơi thi nhưng chưa có lần nào tôi thắng em dù tôi là một thằng con trai bơi cũng không tệ. Những lúc như thế, em không hét toáng lên mà chỉ cười, nhìn tôi bẽn lẽn: - Vì em là con của biển. Sao nụ cười của em khác thường ngày thế nhỉ. Vừa dịu hiền lại vừa mạnh mẽ. Tô

  • Lấy chồng có gì vui?
    Lấy chồng có gì vui?
    3
    16,284

    Đó là câu hỏi tui đã hỏi má tui nhân một buổi sáng vui vẻ, má tui trả lời lại một câu cũng hết sức vui vẻ: 'Má thấy có gì vui đâu!'. Quá trùng khớp suy nghĩ trong đầu tui rồi, tui hớn hở: 'Vậy con khỏi lấy chồng he má he!'. *** Má tui hối hả thay đồ đi làm và bỏ lửng câu hỏi của tui ở đó. Không biết cả ngày trong cơ quan má đã suy nghĩ những gì mà tối về, sau khi cả nhà ăn uống xong bữa cơm cuối ngày, má nói với ba tui: - Hôm nay con gái hỏi em một câu mà em không biết trả lời nó làm sao, anh coi giải thích giùm em đi chứ em chịu rồi đó. - Câu gì? – ba tui hỏi - Nó hỏi em lấy chồng có gì vui? Ba nghe xong có vẻ trầm ngâm một chút rồi ngoắc tui lại: - Sao hỏi vậy con? Tui nói: - Tại con thấy những chuyện xảy ra xung quanh con, con thấy đa số phụ nữ lập gia đình rồi thì bộn bề lo toan rất nhiều thứ. Như má nè, có ở yên bao giờ đâu, lo lắng hết người này đến người kia, thức khuya dậy sớm. Trong dòng họ nhà mình, mấy chú dì với cậu mợ cũng cãi nhau suốt. Bạn bè con đâu được mấy đứ

  • Cả một trời thương
    Cả một trời thương
    5
    83,340

    - Hết cách rồi hả em? - Ừ anh... - Anh xin lỗi Cô cười nhẹ, đắng ngắt... .... *** Sáng đi làm, như một thói quen khó bỏ cứ vào giờ giải lao cô lại với lấy điện thoại, chờ đợi. Đã một tuần kể từ ngày hôm ấy, điện thoại ngủ im. Thỉnh thoảng, tiếng chuông tin nhắn làm tim cô chệch nhịp, liếc nhìn dòng tên hiển thị, chẳng phải anh, thế là chẳng buồn xem. Rõ ràng, chính cô là người bảo 'tụi mình đừng liên lạc nữa', nhưng cũng chính cô là người ngóng đợi một cái ngoái nhìn. Đau. Không biết người ấy có ngóng đợi như chính cô lúc này? Con người kì lạ lắm, nhất là lúc họ yêu, lí trí bảo một đường còn con tim đi một nẻo. Lí trí càng mạnh mẽ, tim càng đau, để rồi chúng tranh nhau xem ai là người thắng cuộc. Rốt cuộc, cho dù hành động theo lí trí hay không thì con tim cũng đủ đè bẹp ý chí phản kháng, khiến người ta không nguôi nhớ về kỉ niệm dù thật lòng chẳng biết tại sao. Chiều tan tầm, mưa như trút, những cơn mưa trái mùa ẩm ương như tính cách của đứa con gái thất thường. Cô cũng là mộ

  • Loading...
  • Vợ chồng Hân
    Vợ chồng Hân
    3
    36,846

    ... Khương lấy điện thoại ra và bấm 094213xxxx, chuông điện thoại bắt đầu reo. Như thường lệ mắt Khương vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chỉ khi nào cuộc gọi được chấp nhận thì Khương mới đưa lên tai để nghe. Bởi thế mà thường thì những câu mở đầu khi bắt máy sẽ không nghe được. Với mọi người thì Khương sẽ lại alo thêm một lần nữa để xác minh xem bên ấy đã alo chưa, nhưng đối với Hân thì khác, Khương luôn làm khó Hân như kiểu: em nghe chưa, sao im thế, nghe cái gì...bởi câu mở đầu của Hân thường là: 'dạ em nghe' nhưng mà Khương ít khi nào nghe đầy đủ cả 3 từ ấy. Có lẽ Hân chỉ nghĩ là Khương không nghe rõ nên thường nhắc lại khi được yêu cầu. Chỉ đợi có thế là mặt Khương tỏ ra rất nguy hiểm hơn bình thường ấy. *** Khương quen Hân cũng được gần một năm rồi, cũng không biết cơ duyên từ đâu mà 2 đứa quen nhau, khi hơn nhau những 10 tuổi, không cùng xóm, không họ hàng xa cũng không cùng nơi làm việc. Đó cũng là nhờ mạng xã hội đấy, ngày xưa thì có ông Tơ bà Nguyệt đưa duyên

  • Đổi chiếc balo cũ lấy anh, quả là món hời!
    Đổi chiếc balo cũ lấy anh, quả là món hời!
    4
    63,231

    Đây có thể được coi là một câu chuyện mới và cũng có thể coi là phần hai của truyện ngắn 'Một tháng yêu' đã từng được đăng tại http://www.Góc Truyện Ngắn/truyen-ngan/truyen-ngan-yeu/41240-mot-thang-yeu.html và được xuất bản trong tuyển tập truyện ngắn 'Hóa ra từ bỏ anh không quá khó'. *** Như một món quà gửi đến Vũ của em. Tôi – Nguyễn Ngọc Cẩm Thùy. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải Dương, học tập tại Hà Nội và từng là một kế toán tại Hải Phòng nhưng sau khi hắn đi Mỹ, Thùy của tuổi hai sáu khi ấy đã quyết định từ bỏ tất cả để theo đuổi những đam mê khác của bản thân và bây giờ Thùy của hai mươi tám đang là giảng viên kế toán tài chính một trường đại học ở một thành phố khác, xa lạ và nhộn nhịp. Miền Bắc đang trong những ngày rét nhất từ đầu mùa đông, liên tục trong ngày là các tin thông báo về thời tiết. Sáu giờ sáng, tôi uể oải thò đầu ra khỏi chăn, hôm nay sẽ là một ngày dài. Tôi mặc vội bộ quần áo lên người, bước về phía bàn làm việc lấy chiếc balo to. Tôi bỏ vào trong đó chiếc lap

  • Yêu thôi mà, sao khó thế!
    Yêu thôi mà, sao khó thế!
    4
    26,359

    - Anh xin lỗi... - Lỗi gì ở đây, anh nghĩ nhiều quá, không hợp thì chia tay thôi... *** Reng reng... Tiếng đồng hồ báo thức quen thuộc cố kéo An thức dậy sau một đêm thức đến tận 3h sáng. Đó là thói quen khó bỏ của cô nàng 25 và độc thân, tối thứ 6 nào cũng thức chơi game bù cho cả tuần. Thiên An vươn tay để bắt lấy cái thứ ồn ào kia nhưng không với tới, thế là tiện tay, cô kéo mạnh một chiếc gối về phía cái bàn cạnh đầu giường. Một cú va chạm xảy ra, chiếc đồng hồ lập tức khuất phục trước sự tấn công mạnh mẽ đó. An lại tiếp tục vùi đầu vào gối... Reng reng... Lại là tiếng chuông, nhưng lần này là chuông điện thoại, dù có thế nào thì An vẫn luôn ý thức được giá trị của món đồ ngốn hết hơn một tháng lương của mình nên không dám có hành động bạo. Cô mò mẫn tìm lấy nó trong sự hỗn độn của gối chăn. Người gọi đến là Linh, cô bạn chí cốt từ thời Đại học, An định lờ đi nhưng một ý nghĩ nào đó vừa xoẹt qua khiến đôi mắt lờ đờ của cô trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết: - Ế, tao nghe mà

  • Điều tốt cho em
    Điều tốt cho em
    4
    63,327

    Tôi yêu Nhiên tha thiết nhưng chưa bao giờ dám thú nhận với em. Bỡi lẽ, tôi hài lòng với mối quan hệ tri kỷ hiện tại, vì khi nói tiếng yêu, lỡ đâu một ngày lại phải rời xa nhau. Tôi từng đọc đâu đó rằng, không nên yêu những người bạn thân, vì khi chia tay, sẽ rất khó có thể quay trở lại mối quan hệ cũ. Thông qua lớp kính xe, tôi ngắm nhìn mảnh đất phồn hoa thêm một lần nữa, có lẽ khi rời xa, tôi sẽ nhớ nơi này nhiều lắm, nơi tôi may mắn gặp Nhiên và và yêu em bằng những cảm xúc chân thật nhất. *** Chiều cuối tuần, bến xe khách tấp nập dòng người qua lại. Kéo đống hành lý to đùng, chầm chậm từng bước hướng vào trong khu nhà chờ, lòng tôi dâng đầy những nỗi buồn hoang hoải. Chẳng muốn rời xa Sài Gòn, nơi đã gắn bó trong suốt bốn năm đại học, nhưng theo lời yêu cầu của bố, tôi phải trở về nhà để tiếp quản cơ ngơi của gia đình. Ngoảnh mặt lại, tôi nhìn em, cô bạn thân cùng lớp và cũng là người đã chia sẻ những buồn vui thường nhật trong khoảng thời gian xa nhà. Nhìn vào mắt em, nỗi buồn

  • Loading...
  • Chuyện những người yêu xa
    Chuyện những người yêu xa
    3
    71,493

    Sáng nay, trời mưa rả rích. Bạn học đều vội vã đạp xe trở về nhà. Người ta đợi ai đó mang ô đến cho mình. Còn tôi đợi trời tạnh mưa. Cái cảm giác dù là khi mình ở nhà, mình ở công viên hay mình ở trường học, đều cô đơn như thế. Hoặc có thể gọi đó là yên thân. Mỗi người có một lựa chọn. Yên thân là một lựa chọn. Sống bình an là một lựa chọn. Không nhìn ngó xung quanh, không cân đong đo đếm so bì, cũng là một lựa chọn. Lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Bình yên cũng có cái giá của nó. Và phải chăng, cái giá tôi đang phải trả là cô độc? *** - Hôm nay, Hà Nội của em mưa dữ lắm hả? - Vâng. Chẳng bao giờ được yên ổn như Sài Gòn của anh cả. - Hay em thử vào Sài Gòn chơi đi. Để xem ở đâu yên ổn hơn nhé? Tôi cười rích lên. Cũng vừa hay nghe thấy giọng Khang khàn hẳn đi, rồi ho vài tiếng. - Anh bệnh đấy à? Con trai gì mà yếu như sên. Khang khẽ cười. Tôi bật ra tiếng thở dài, rồi cũng cuời. Vì khi nào Khang biết cười, tức là chuyện không có gì đáng ngại cả. Chúng tôi tán gẫu thêm một

  • Vọng cổ
    Vọng cổ
    3
    48,706

    Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau. *** Hắn nhìn dòng kênh mênh mông trước mặt, không biết nên khóc hay cười. Trời đã chiều mà đò ghe không thấy, người bạn đồng hành thì chạy đâu mất biệt. Hắn đi chuyến này là đền ơn anh, giúp anh mang tiền về nhà cho người yêu trả nợ. Hắn gặp anh ở Tây Nguyên, nhờ anh mà hài cốt rất nhiều liệt sĩ được tìm thấy, mang về quê an táng trang trọng, không phải lạnh lẽo nơi rừng sâu núi thẳm. Hắn xem đồng hồ, ngẩn đầu lên thấy anh ngay trước mặt. Hắn thở dài, lẩm bẩm: - Anh nhát ma kiểu này sẽ chết người đó. Anh cười hiền, đưa tay chỉ chiếc ghe vừa tới. Chủ ghe sống một mình, tóc đã bạc, da sạm nắng trổ đồi mồi nhưng còn khỏe lắm. Ông chở thuê nhiều thứ, lênh đênh khắp nơi. Ghe là nhà, nhà cũng là ghe. Hắn nhìn qua, nhận ra ông rất nghèo, nhưng một chiếc chiếu manh cũng không có thì thật lạ. Hắn cùng ông nấu bữa cơm chiều, đơn giản đạm bạc, chỉ mấy con khô cá sặc rằn, nồi canh bông súng với chai rượ

Loading...
Read more...
Tag Cloud:

Loading

Home » Trending » Truyện Ngắn Yêu
Back to top