Truyện Gia Đình

Loading

  • Đứa con của trời
    Đứa con của trời
    5
    43,625

    - Choang... Chiếc bát đập mạnh xuống đất vỡ làm nhiều mảnh. Cậu bé gầy gòm, xanh xao giật mình sợ hãi lùi lại sau mấy bước, ánh mắt sợ sệt nhìn mẹ. - Con đi đi...Mẹ không cần con nữa. Người mẹ tức tối quát tháo. Cậu mím môi, nín thở nhìn mẹ quan sát rồi run rẩy, òa khóc và chạy vội đến ôm chặt lấy mẹ. - Con yêu mẹ...con yêu mẹ...Cậu bé khóc nức nở. *** Người mẹ mắt đẫm lệ vội ngước mặt lên trần nhà, mím chặt môi cố ngăn nước mắt chảy xuống, hai tay nắm chặt lấy đôi vai bé nhỏ của con đẩy mạnh thằng bé ra. - Mẹ ...không.. yêu con... không muốn thấy con ở đây nữa...vì thế, hãy đến sống với bà Ba đi..Con nghe rõ chưa. - Con không muốn...Cậu bé ôm chặt lấy mẹ. Người mẹ đẩy phách con ra khiến thằng bé ngã sấp ra nhà. - Không muốn cũng phải đi. - Con ghét mẹ...nó khóc tức tưởi, nhổm dậy bỏ chạy ra ngoài đúng lúc bà Ba to béo, cầm nón bước vào. Người mẹ nhìn theo con ngã quỵ xuống đất nức nở khóc. - Mẹ xin lỗi..mẹ xin lỗi con.. Bà Ba vội đỡ chị ngồi lên giường. - Sao chị phải l

  • Truyện Ngắn Ngoại ơi
    Truyện Ngắn Ngoại ơi
    5
    28,307

    Con đường đất dẫn vào khu xóm nghèo dài tít tắp. Hai bên đường, những thân cây còi cọc đứng nép mình bên đám cỏ dại bám đầy đất đỏ. Đám con nít đang chơi đồ hàng trước sân dõi những đôi mắt nửa tò mò nửa cảnh giác về phía người lạ. Tôi những muốn vẫy tay chào tụi nhỏ, nhưng cái khao khát được tìm lại thứ quý giá của cuộc đời mình đã không thể ngăn những bước chân vội vã của tôi bước nhanh về phía cuối xóm. *** Căn nhà xiêu vẹo nằm đơn độc giữa bãi đất trống cuối cùng cũng hiện ra . Dẫu biết căn nhà đã bị bỏ trống nhiều năm nhưng sự yên ắng và điêu tàn của cảnh vật vẫn khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi đặt nhẹ chân lên thềm nhà, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí quen thuộc đang len lỏi vào trong từng tế bào phổi. Tôi tra chìa khóa vào ổ. Lần cuối cùng tôi còn ở trong căn nhà này tới giờ, mọi thứ hầu như đều không hề thay đổi. Tôi sờ từng kỉ vật trong ngôi nhà đã đóng bụi theo tháng năm mà nghe bồi hồi, bao kí ức của tuổi thơ chợt tràn về quanh tôi, thực đến nỗi như m

  • Lão Lừa
    Lão Lừa
    5
    70,712

    Thì ra vợ lão đang nói chuyện với con gái, thì ra lão đang ở viện, lão đang thập tử nhất sinh... nước mắt lão ứa ra. Không biết những ngày cuối đời của lão rồi sẽ ra sao! Cái tên bố mẹ đặt cho lão, than ôi đúng là thân Lừa! Nghĩ đến đây lão lại lịm đi. *** - Này hộ nhau nâng mạnh lên nào...ấy, ấy... nặng quá! Thằng Ngọ đỡ vai vào nào, nặng thế này mà mày để mỗi mình tao sao ? Tiếng lão Lừa vừa thở vừa quát đám người bốc gỗ, hai tay cố ghì khúc gỗ trên vai. Đã hơn 6 giờ tối. Cả ngày đám thợ sơn tràng vật lộn với cưa, với búa, với vác, với khiêng, với kéo... từ sáng sớm... đến lúc này ai nấy đều đã mệt nhừ, chân tay rã rời không còn muốn cựa quậy nữa. Nhưng tiếng con mụ chủ vẫn diết dóng: - Mau lên chứ, trời tối tới nơi rồi, các người làm gì mà ì ạch thế, mau xếp cho đầy xe để còn về chứ. Mất mẹ nó cả ngày rồi mà vẫn chưa được xe nào chở về cả, thợ ở xưởng thì ngồi chơi. Làm ăn thế này thì khác gì giết người. - Bà nói in ít thôi được không? Bà xem từ sáng đến giờ 4 thằng này đốn h

  • Nhật ký của bố
    Nhật ký của bố
    4
    23,684

    Bố bảo sợ tôi đi học xa nhà đã bao nhiêu nỗi lo, bố không muốn tôi bận tâm về sức khỏe của bố... *** Năm công ty kim loại màu của bố mẹ làm ăn thua lỗ phải giải thể, cả gia đình chúng tôi trở về quê nội với một chút vốn liếng ít ỏi đủ để xây nên một căn nhà nho nhỏ và mở một cửa hàng tạp hóa kiếm chút đồng ra đồng vào. Chị em tôi còn nhỏ nên không biết nỗi lo toan của bố mẹ, chỉ biết rằng ngày đó, lúc nào bố cũng thức đêm suy nghĩ, tìm một công việc mới để ổn định cuộc sống. Bố mẹ thoát ly đi làm công nhân đã lâu nên việc đồng áng giờ cũng không còn quen tay và nhanh nhẹn như trước. Cuối cùng sau bao ngày suy nghĩ, bố tôi quyết định theo bác họ đi làm phụ hồ. Bố bảo công việc tuy vất vả tí nhưng dễ học, bố chỉ cần đi theo bác họ mấy hôm là thành thạo công việc. Vậy là bố tôi làm phụ hồ từ ngày đó. Sáng sáng bố phải dậy sớm để kịp cùng tổ thợ đi làm, rồi cứ tối tối bố lại trở về nhà trên chiếc xe cà tàng quen thuộc. Mấy ngày đầu đi làm về, chưa quen công việc nên lúc nào bố cũng đ

  • Chuyện thằng Mậu
    Chuyện thằng Mậu
    5
    32,216

    Thằng Mậu trèo lên tận ngọn cây ổi để hái những quả ổi ở đằng xa. Ngộ! Nó chả bao giờ làm những điều bình thường như người ta vẫn làm. Nó cứ thích làm ngược lại mọi thứ. Người trong xóm tóm gọn về nó qua hai chữ 'Bất Thường'. Hái những quả ổi xanh mơn mở , thằng Mậu cười trong mãn nguyện. Những quả ổi to, chỉ cần nhìn thôi là đủ thấy thèm rồi. Nó cắn một miếng, chấm vào chén muối ớt thơm, mùi cay xộc lên tận sống mũi. Miệng nhai chóp chép. Nó nheo mắt, vỗ đùi phê phẫn với độ ngon của ổi chấm muối ớt. Ăn no căng bụng, Nó tựa lưng trên nhánh cây rồi mắt đăm chiêu về phía tận cuối những cánh đồng. Nó nghĩ về điều gì đấy, đôi mắt nó long lanh đầy tâm sự. Nó chép miệng, thở dài như ông cụ non, rồi thiếp ngủ từ lúc nào... *** Chiều quê bình dị hiện lên. Khai màn là tiếng kêu của mấy con ểnh ương đang nép mình cạnh bờ ao, nghe mà não lòng đến thế. Bọn trẻ la hét cười đùa. Tiếng bà Thao chửi mấy thằng ăn trộm gà lại vang lên. Gần xa tiếng nghé ọ anh Tít dẫn bày trâu no căng bụng từng bước

  • Mảnh vỡ
    Mảnh vỡ
    3
    56,501

    Tôi không phải một phóng viên hiện trường hàng ngày xách laptop chạy lung tung săn tin, bởi thế tôi không viết truyện thường xuyên như những người khác. Có những câu chuyện để lại cho tôi những cảm xúc, những ấn tượng và tôi quyết định ghi lại nó. Đôi khi đó chẳng phải là câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn, nhưng nó có ý nghĩa đối với tôi. Hôm nay tôi viết về chị, để tưởng nhớ... *** Chị và anh lấy nhau đã được 2 năm. 2 năm với một đôi vợ chồng mới cưới thì chẳng phải là dài. Họ cũng từng trải qua quãng thời gian ba năm yêu đương lý tưởng để tiến tới hôn nhân. Cuộc hôn nhân diễn ra trong sự chúc phúc của tất cả, bạn bè, gia đình và người thân. Cuộc hôn nhân giữa một trưởng phòng thiết kế và một cô giáo mầm non ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Ngày đó, chị 25 còn anh tròn 29 tuổi. Chị bảo với tôi rằng chị rất hạnh phúc khi được là vợ anh. Anh không hay nhậu nhẹt, lại chăm sóc vợ cực kỳ chu đáo. Tôi vẫn hay thấy mỗi tối cuối tuần, anh lại chở chị đi chơi như ngày họ mới yêu. Cứ n

  • Cò về tổ ấm
    Cò về tổ ấm
    5
    10,523

    Vào ngày chủ nhật thật yên bình, cơn mưa phùn lất phất trên những chiếc lá làm cho lòng người thật dễ chịu, ba mẹ đi đón anh với niềm vui ngập tràn. Một lúc sau anh đứng trước sân thấy tôi, anh hớn hở lại gần xoa đầu khen em gái nhanh lớn, chợt rùng mình tôi nghiêng đầu né tránh... *** Bây giờ tôi không nhận ra đó là anh trai mình, anh khác quá, người anh gầy và đen hơn trước. Tôi nhớ cái ngày học về thấy có vài chiếc xe công an đậu ngay trước nhà mình và anh bị người ta còng tay dẫn vào trong xe, đôi mắt anh ướt lệ và mắt mũi đỏ lên, ba đứng đó ôm mẹ vào lòng an ủi, tôi khóc mếu máo không hiểu lý do bị như thế. Một thời gian sau mới biết anh phạm tội phá hoại tài sản của công ty, không đủ tiền đền bù nên bị đưa vào tù, giờ đứng trước mặt anh chợt tôi có cảm giác gì đó xa lạ. Đây là lần đầu tiên gia đình sum họp đầy đủ trong một bữa cơm chiều, nhìn trên bàn ăn hôm nay khác với mọi ngày, anh không khách sáo chờ ba đụng đũa là anh gắp đồ ăn chia cho từng người, anh gắp bỏ vào chén tôi

  • Tìm về khoảng trời hạnh phúc
    Tìm về khoảng trời hạnh phúc
    3
    56,251

    Chị biết, rồi đây với cái tin chị không chồng mà có con này sẽ lại lần nữa khiến ba mẹ chị điêu đứng. Sống đến ngần này tuổi vậy mà chị vẫn không thể làm ba mẹ yên lòng. *** Con đường quê mịt mùng trong đêm đen. Không gian yên ắng đến nỗi chỉ thi thoảng mới nghe được chút âm thanh của những loài côn trùng hoạt động về đêm. Ngày ấy, vẫn chưa có ngọn đèn nào thắp sáng những con đường vẫn lầy lội bùn đất khi mưa về như thế này. Trong cái tăm tối đến ngạt thở ấy, có hai con người đang dắt tay nhau chạy thật nhanh về phía cổng làng, chạy như thể đó là cơ hội duy nhất để thoát khỏi. Một người vùng chạy đi với ảo vọng về ngày mai đổi đời, còn người kia, chỉ đơn thuần... vì tiếng gọi của tình yêu. ... Chị giật mình tỉnh dậy giữa đêm, một phần vì xe xóc nảy khi vừa đi qua đoạn đường xấu, phần còn lại cũng là do giấc mơ quá thật kia. Chiêm bao ấy cứ như một thói quen, quen đến nỗi nếu nó không trở về hằng đêm thì có lẽ chị cũng chẳng thể ngon giấc. Chiêm bao cho cái quá khứ xuẩn ngốc đã qua.

  • Mẹ vẫn là mẹ của con
    Mẹ vẫn là mẹ của con
    3
    70,786

    Dù tình thương mẹ dành cho con có mờ nhạt, mẹ có vì gia đình mới mà bỏ quên con, thì con vẫn mãi mãi là con mẹ. Chỉ có thể trách cuộc đời không để con cảm nhận được tình mẹ sâu sắc như người khác thôi. ***** Lặng rồi cả tiếng con ve Con ve cũng mệt vì hè nắng oi Nhà em vẫn tiếng ạ ời Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru Lời ru có gió mùa thu Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về Những ngôi sao thức ngoài kia Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con Đêm nay con ngủ giấc tròn Mẹ là ngọn gió của con suốt đời. Đọc một bài thơ về mẹ, thật hay, cô giáo bảo với cả lớp, rằng mẹ nào cũng thương yêu con mình hết. Đó là chuyện thường, đương nhiên thôi, ca dao, tục ngữ và cả thơ văn nữa, chẳng phải đã công nhận hết rồi sao? Nhưng ở góc lớp có một tiếng nói nhỏ 'chưa chắc'. Đó là một con bé gầy nhom ngồi cuối lớp. Nó nói không phải để ai nghe thấy, nó cũng không hề có ý định thốt lên hai từ ấy, nhưng sự thật, đã bị nhỏ bạn kế bên nghe thấy. Nhỏ bạn nói lớn 'Cô ơi, bạn này nói chưa chắc nè cô'. Nó hoảng

  • Bí mật được giữ kín
    Bí mật được giữ kín
    4
    17,427

    - Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố - vẫn như mọi khi - chỉ nhún vai im lặng. *** Mỗi lần bước vào trạm cứu hỏa, nhìn những động cơ màu đỏ nhuộm dạ quang vàng, những chiếc vòi phun nước, những đôi ủng cao su cỡ lớn và mũ bảo hiểm... là tôi lại nhớ về thời thơ ấu cùng người bố kính yêu của mình. Bố tôi đã làm việc suốt ba mươi lăm năm trong vai trò tổ trưởng tổ bảo dưỡng các dụng cụ cứu hỏa. Ngày ấy, bố thường dẫn tôi và anh Jay đến trạm cứu hỏa chơi. Ở góc trạm cứu hỏa có một chiếc máy tự động chứa những chai Coca-Cola loại 300 ml giá một hào. Mỗi khi được theo bố đến trạm cứu hỏa, anh em tôi thích nhất là việc được mua nước ở cái máy bán hàng tự động đó. Năm lên mười tuổi, một lần, tôi dẫn hai đứa bạn đến trạm cứu hỏa chơi. Hôm đó, trước bữa trưa, tôi đã hỏi xin bố mua ba chai Coca-Cola để đãi các bạn. Dù thoáng chút lưỡng lự nhưn

  • Con muốn trồng hoa Bách Nhật nơi này
    Con muốn trồng hoa Bách Nhật nơi này
    5
    77,555

    Ông Tường liệng mạnh nắp xoong lên bức tường gỗ kêu cái choảng khiến thằng Cò giật mình. Mắt trừng trừng tia lửa đạn quát thằng Cò như đứa con ghẻ. - Con với chả cái, càng ngày càng lì lợm. Ăn rồi chỉ biết chơi bời, không làm được tích sự gì. Mày coi Thằng Bờm con nhà chú Liêm đấy. Mới ba lớn đã biết vác cuốc ra đồng phụ ba má nó chuyện ruộng đồng. Còn mày, chỉ có việc nấu cơm thôi cũng không ra trò trống chi nữa. Thằng Cò miệng nhai, cái đầu dí sát vào chén cơm, phó mặc cuộc đời. Ông Tường nhìn cái mặt lầm lì của nó thêm tức tưởi. - Mày tỏ thái độ như vậy với tao hả? - Con có làm gì đâu? - Mày còn cãi nữa hả? Tao cho một tát tai bây giờ. Thằng Cò nghẹn ngào nuốt từng hạt cơm xuống cổ. Nó cố gắng để không khóc, nhưng nước mắt cứ ứa ra và rớt vào chén cơm nó đang ăn. *** Nó cảm thấy tức. Chỉ vì nó quên nấu canh cho ba nó, mà bị ổng la, ổng chửi, ổng đòi đánh nữa. Rõ ràng nó không phải là con ruột của ổng rồi. Có lẽ như vậy. Nó cố nhai từng hạt cơm khô cứng vô vị xuống cổ. Ô

  • Bức thư gửi bố!
    Bức thư gửi bố!
    5
    39,713

    ..., ngày 13 tháng 08 năm 2017 Bố của con! Sáng sớm, những giọt nắng vàng nhẹ đã vươn mình chào đón bình minh, phủ màu trên dải đất lấp lánh. Những con gió heo may vút qua nhè nhẹ. Tiết trời se se đúng cái cảm giác mùa thu sao mà nôn nao thế! Tiếng lá vàng tạm biệt xa khỏi thế gian xào xạc. Khung cảnh một buổi sáng bình minh lâu lắm mới có khoảnh khắc yên bình đến thế. Rồi tiếng vang từ chiếc radio cũ kĩ của một người đi đường với bài hát: 'Cha yêu'. Con lặng thinh trong suy nghĩ mơn man, nghĩ về những kĩ niệm, kí ức của cha. Dòng cảm xúc dạt dào ấy đưa con viết một bức thư cho chính người bố của mình. *** Bố ạ! Bố từng hỏi con: 'Con nghĩ gì về bố của mình.' Ngay đó, con đã không cất lên được câu trả lời vì con sợ, sợ bố sẽ buồn mà không dám nói. Hôm nay con sẽ lấy hết can đảm và dám mãnh dạn nói ra những tâm tư tình cảm của mình còn khúc mắc trước đây. Con cảm ơn bố vì bố đã đã đưa con đến với cuộc đời này và con thật tự hào khi được làm con của bố. Con nghĩ mình may mắn và hạn

Read more...

Loading

Home » Trending » Truyện Gia Đình
Back to top