Truyện Gia Đình

Loading

  • Gửi đại ca của ba...
    Gửi đại ca của ba...
    3
    18,074

    Hôm qua con đi chơi khuya, vác cái mặt say xỉn về rồi nằm lăn ra ngay ghế sô pha phòng khách. Ba lại cõng con vào giường mắc màn cho con. Mùi rượu, thuốc lá hôi rình khắp người con. Lẽ ra ba phải cho con ngay mấy cái tát để trút hết tất cả nỗi tức giận của một người cha đang gánh. Nhưng ba không thể làm vậy, bởi... không ai có thể tập bơi cho người đang đuối nước đúng không con. Cũng không biết nữa, có thể là bất lực. Bây giờ con đã trở thành đại ca của cái nhà này rồi. Dạo này ba mẹ điều rơi vào tình trạng bất lực với những gì con làm. *** Lấy khăn ướt lau mặt cho con. Nhìn khuôn mặt của con. Bao nhiêu cảm xúc nơi ba dồn về. Mấy hôm nay mẹ con sốt nằm một chỗ. Ba lo lắng đủ thứ rồi lại cả phần con. Ba ngồi nhìn con một hồi. Không ngờ thời gian trôi đi nhanh quá, con của ba bây giờ đã lớn rồi. Nhưng khuôn mặt ấy, khuôn mặt ngây ngô của ngày nào vẫn còn đó. Trong lòng ba, con vẫn chỉ là đứa trẻ con ngày nào. Bé nhỏ từ trong suy nghĩ, và hành động. Còn nhớ từ ngày mẹ mang thai con,

  • Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
    Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
    5
    20,762

    'Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra.' *** Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi tám. Vụ chia tay này không có gì quá kịch tính theo kiểu chúng tôi réo chửi tên nhau, sau đó tôi ra đi với cánh cửa đóng sẩm lại sau lưng cùng câu 'Cút đi!'. Trước đó, tôi đã có vài lán tan vỡ, trong đó có lần cô bạn gái tôi nói, 'Cút mẹ anh đi, đổ ngu đần khốn kiếp.' Điều đó rất dễ vượt qua; bạn sẽ không thức đêm để hy vọng cô gái gọi bạn là đổ ngu đần khốn kiếp quay lại. Trên thực tế, các mối quan hệ trước đây của tôi chẳng bao giờ nghiêm túc đến mức đó. Nhưng tôi đã yêu cô gái này ba năm, và tôi chắc chắn rằng chúng tôi hợp nhau và đã nghĩ đến chuyện cưới nhau. Khi cô ấy quyết định dừng lại, chuyện chẳng có nguyên nhân nào cụ thể cả. Trước đây đã từng có một lý do nhưng giờ đây thì không còn nữa, và chẳng đứa nào mường tượng được nó là cái gì. Vì một lý do nào đó, mối quan hệ của chúng t

  • Người dành trọn cả yêu thương...
    Người dành trọn cả yêu thương...
    4
    6,857

    Còn nhớ, có lần cô giáo hỏi tôi về hạnh phúc, tôi ngây ngô trả lời: 'Dạ, con cảm thấy hạnh phúc nhất là khi anh con lên cấp 3. Anh con có phòng riêng, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai giành Nội với con mỗi tối nữa.' *** Ông tôi có bốn người con trai, hai bác thì đã mất vì căn bệnh sốt rét rừng lúc còn chiến tranh, còn lại bác tư và bố tôi. Bác thì theo phía vợ ở xa, lâu lâu có dịp lễ, tết hay có giỗ thì mới về thăm Nội. Bà Nội tôi ngày xưa sinh đông con, tới tận 13 người. Thế nên cháu nội, ngoại trai gái có đủ cả. Các cô người thì ở Đà Lạt, Nha Trang, Phú Yên, ... Người ta bảo: 'Xa thương gần thường' – con cháu ở xa lâu lâu về thăm sẽ được quí hơn ở gần. Ấy vậy mà... với ông tôi thì chẳng đúng đâu. Tôi sinh ra và lớn lên trong vòng tay của Nội, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nghe một tiếng la mắng hay đánh đòn từ ông. Thậm chí, các anh chị con của bác và các cô phải ganh tỵ mà bảo: 'Tụi chị lâu ngày về thăm mà cũng không được Nội chiều chuộng như em.' Mẹ bảo, tôi sinh ra đời là ni

  • Duyệt di chúc
    Duyệt di chúc
    4
    83,366

    Ông Tư Lĩnh vừa trút hơi thở cuối cùng vào sáng ngày hôm nay, xác vẫn còn đang nằm trên giường trong gian buồng của ngôi nhà 5 tầng bề thế với lối kiến trúc pháp được sơn màu vàng ở ngay đầu làng Hội Phụ. Họ hàng, con cháu, người quỳ thụp dưới giường mà than khóc nỉ non, người tất tả chạy ngược chạy xuôi lo công việc, khói hương tỏa ra nghi ngút. Trên gương mặt của tất thảy những người có mặt đều toát lên một vẻ sầu thảm, bi ai, có lẽ họ đang xót thương cho ông cụ, cho một kiếp người cả đời tần tảo sớm hôm thay vợ nuôi ba người con khôn lớn trưởng thành... *** Bà Sinh, vợ ông, ra đi từ khi cô con gái út tên chưa đầy năm, người con trai cả mới mười hai, mười ba còn người con trai giữa mới được 6-7 tuổi. Thời đó, mấy căn bệnh hậu sản cũng nguy hiểm không kém gì các bệnh nan y bây giờ, chả thế mà người ta vẫn thường có câu: người chửa cửa mả là vì thế. Sau khi vợ mất ông quyết ở vậy gà trống nuôi con chứ không chịu tái giá vì ông nghĩ đến cảnh mẹ ghẻ con chồng. Nếu gặp bà tử tế thì kh

  • Loading...
  • Cái kẹp tóc
    Cái kẹp tóc
    3
    71,624

    'Trời ơi!! Đẹp quá mẹ ơi!' 'Ừ, đẹp thiệt. Bây giờ người ta làm kẹp tóc mà nhìn cũng lung linh quá.' 'Con mua một cái nghe mẹ.' 'Ừ. Con lựa đi. Nhanh nhanh rồi còn về. Trưa rồi.' Mẹ và cô con gái mười bốn tuổi đang loay hoay ở một nhà sách. Bao nhiêu là thứ đẹp đẽ hiện ra trước mắt hai người. Một Trung tâm mua sắm khang trang và sang trọng mới vừa được xây dựng cách đây không lâu tại một tỉnh lẻ. Dân nội thành háo hức, bon chen tấp nập thăm viếng nơi đây. Bao nhiêu loại trang sức mắc tiền được bày bán. Đồng hồ Rolex, Swatch, Seiko, Omega, Cartier v.v được trưng ra ngay tầng một để khách hàng chú ý. Các loại hạt xoàn, kim cương từ các nhãn hiệu nổi tiếng như Thế giới Kim Cương, SJC, PNJ được đính vào những vòng tay, những nhẫn, những dây chuyền, bông tai. Dưới ánh đèn, ánh sáng lấp lánh được bung tỏa. Các chị em phụ nữ nô nức ngắm nhìn, thèm thuồng xuýt xoa. Chưa kể bao nhiêu quần áo thời thượng của các hãng đắc tiền cũng không kém phần thu hút. Đặc biệt các bạn tuổi mới lớn lại ư

  • Chị em gái
    Chị em gái
    5
    92,879

    Tôi là con gái thứ hai, trên tôi là một chị gái nữa. Năm ấy tôi lên 7, chị thì 11. Chị tôi là cô bé rất ngoan hiền, nết na và chị cũng rất thương tôi, chị luôn nhường nhịn tôi mọi điều. Nhưng tôi thường hay đành hanh tìm cách tranh giành với chị từ mấy thứ đồ chơi đến những miếng ăn hàng ngày. *** Mẹ mua quà cho hai chị em bao giờ tôi cũng được chia phần gấp đôi nhưng tôi vẫn không lấy làm hài lòng, tôi luôn bắt mẹ đặt quà trước mặt cho tôi tùy ý lựa chọn phần của mình trước, tôi thường nhìn ngắm rất kỹ, cầm lên đặt xuống đến cả chục lần xong tôi mới quyết định lấy phần nào, sau đó chị mới được lấy phần còn lại. Nhiều khi tôi tỏ ra hỗn láo với chị, tôi cầm phần quà còn lại ném vào chị. Vậy mà chị vẫn nhẫn nhịn. Tôi nhận quà và ăn quà rất nhanh, trong khi chị ăn rất từ tốn và thường để dành lại một phần và phần còn lại đó chị cất đi dành để dỗ tôi, khi tôi hờn dỗi những lúc chỉ có hai chị em ở nhà. Phải nói tôi và chị tính tình trái ngược nhau chẳng khác gì 'thiên thần và ác quỷ'.

  • Đứa con của trời
    Đứa con của trời
    3
    43,625

    - Choang... Chiếc bát đập mạnh xuống đất vỡ làm nhiều mảnh. Cậu bé gầy gòm, xanh xao giật mình sợ hãi lùi lại sau mấy bước, ánh mắt sợ sệt nhìn mẹ. - Con đi đi...Mẹ không cần con nữa. Người mẹ tức tối quát tháo. Cậu mím môi, nín thở nhìn mẹ quan sát rồi run rẩy, òa khóc và chạy vội đến ôm chặt lấy mẹ. - Con yêu mẹ...con yêu mẹ...Cậu bé khóc nức nở. *** Người mẹ mắt đẫm lệ vội ngước mặt lên trần nhà, mím chặt môi cố ngăn nước mắt chảy xuống, hai tay nắm chặt lấy đôi vai bé nhỏ của con đẩy mạnh thằng bé ra. - Mẹ ...không.. yêu con... không muốn thấy con ở đây nữa...vì thế, hãy đến sống với bà Ba đi..Con nghe rõ chưa. - Con không muốn...Cậu bé ôm chặt lấy mẹ. Người mẹ đẩy phách con ra khiến thằng bé ngã sấp ra nhà. - Không muốn cũng phải đi. - Con ghét mẹ...nó khóc tức tưởi, nhổm dậy bỏ chạy ra ngoài đúng lúc bà Ba to béo, cầm nón bước vào. Người mẹ nhìn theo con ngã quỵ xuống đất nức nở khóc. - Mẹ xin lỗi..mẹ xin lỗi con.. Bà Ba vội đỡ chị ngồi lên giường. - Sao chị phải l

  • Truyện Ngắn Ngoại ơi
    Truyện Ngắn Ngoại ơi
    3
    28,307

    Con đường đất dẫn vào khu xóm nghèo dài tít tắp. Hai bên đường, những thân cây còi cọc đứng nép mình bên đám cỏ dại bám đầy đất đỏ. Đám con nít đang chơi đồ hàng trước sân dõi những đôi mắt nửa tò mò nửa cảnh giác về phía người lạ. Tôi những muốn vẫy tay chào tụi nhỏ, nhưng cái khao khát được tìm lại thứ quý giá của cuộc đời mình đã không thể ngăn những bước chân vội vã của tôi bước nhanh về phía cuối xóm. *** Căn nhà xiêu vẹo nằm đơn độc giữa bãi đất trống cuối cùng cũng hiện ra . Dẫu biết căn nhà đã bị bỏ trống nhiều năm nhưng sự yên ắng và điêu tàn của cảnh vật vẫn khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi đặt nhẹ chân lên thềm nhà, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí quen thuộc đang len lỏi vào trong từng tế bào phổi. Tôi tra chìa khóa vào ổ. Lần cuối cùng tôi còn ở trong căn nhà này tới giờ, mọi thứ hầu như đều không hề thay đổi. Tôi sờ từng kỉ vật trong ngôi nhà đã đóng bụi theo tháng năm mà nghe bồi hồi, bao kí ức của tuổi thơ chợt tràn về quanh tôi, thực đến nỗi như m

  • Loading...
  • Lão Lừa
    Lão Lừa
    5
    70,712

    Thì ra vợ lão đang nói chuyện với con gái, thì ra lão đang ở viện, lão đang thập tử nhất sinh... nước mắt lão ứa ra. Không biết những ngày cuối đời của lão rồi sẽ ra sao! Cái tên bố mẹ đặt cho lão, than ôi đúng là thân Lừa! Nghĩ đến đây lão lại lịm đi. *** - Này hộ nhau nâng mạnh lên nào...ấy, ấy... nặng quá! Thằng Ngọ đỡ vai vào nào, nặng thế này mà mày để mỗi mình tao sao ? Tiếng lão Lừa vừa thở vừa quát đám người bốc gỗ, hai tay cố ghì khúc gỗ trên vai. Đã hơn 6 giờ tối. Cả ngày đám thợ sơn tràng vật lộn với cưa, với búa, với vác, với khiêng, với kéo... từ sáng sớm... đến lúc này ai nấy đều đã mệt nhừ, chân tay rã rời không còn muốn cựa quậy nữa. Nhưng tiếng con mụ chủ vẫn diết dóng: - Mau lên chứ, trời tối tới nơi rồi, các người làm gì mà ì ạch thế, mau xếp cho đầy xe để còn về chứ. Mất mẹ nó cả ngày rồi mà vẫn chưa được xe nào chở về cả, thợ ở xưởng thì ngồi chơi. Làm ăn thế này thì khác gì giết người. - Bà nói in ít thôi được không? Bà xem từ sáng đến giờ 4 thằng này đốn h

  • Nhật ký của bố
    Nhật ký của bố
    5
    23,684

    Bố bảo sợ tôi đi học xa nhà đã bao nhiêu nỗi lo, bố không muốn tôi bận tâm về sức khỏe của bố... *** Năm công ty kim loại màu của bố mẹ làm ăn thua lỗ phải giải thể, cả gia đình chúng tôi trở về quê nội với một chút vốn liếng ít ỏi đủ để xây nên một căn nhà nho nhỏ và mở một cửa hàng tạp hóa kiếm chút đồng ra đồng vào. Chị em tôi còn nhỏ nên không biết nỗi lo toan của bố mẹ, chỉ biết rằng ngày đó, lúc nào bố cũng thức đêm suy nghĩ, tìm một công việc mới để ổn định cuộc sống. Bố mẹ thoát ly đi làm công nhân đã lâu nên việc đồng áng giờ cũng không còn quen tay và nhanh nhẹn như trước. Cuối cùng sau bao ngày suy nghĩ, bố tôi quyết định theo bác họ đi làm phụ hồ. Bố bảo công việc tuy vất vả tí nhưng dễ học, bố chỉ cần đi theo bác họ mấy hôm là thành thạo công việc. Vậy là bố tôi làm phụ hồ từ ngày đó. Sáng sáng bố phải dậy sớm để kịp cùng tổ thợ đi làm, rồi cứ tối tối bố lại trở về nhà trên chiếc xe cà tàng quen thuộc. Mấy ngày đầu đi làm về, chưa quen công việc nên lúc nào bố cũng đ

Loading...
Read more...
Tag Cloud:

Loading

Home » Trending » Truyện Gia Đình
Back to top