Truyện Gia Đình

Loading

  • Đàn bà vượt cạn sánh đôi cùng chồng
    Đàn bà vượt cạn sánh đôi cùng chồng
    3
    14,809

    Có lần, hai vợ chồng tôi về quê chơi, khi thấy vợ tôi đang có bầu và cảm thấy lo lắng cho việc sinh đẻ sắp đến gần, người Dì bà con nói rằng: 'các con cứ lo xa, đàn bà đẻ có gì mà đau, ngày xưa mỗi lần Dì đẻ là cứ cầm vài miếng giẻ, đi ra ngoài vườn chặt mấy tàu lá chuối, lót nằm, đẻ xong mới ôm con vào nhà. 12 đứa cứ lần lượt như vậy, đẻ khỏe re'. Nghe Dì nói vậy, tôi mới nhớ đến câu nói của người xưa 'Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà vượt cạn mồ côi một mình'. *** Nhưng thời đó đã xa rồi, thời nay đã đổi khác, đàn bà vượt cạn sẽ không mồ côi một mình nữa, mà đàn bà vượt cạn sẽ được sánh đôi cùng chồng. Bởi không có người chồng nào để vợ đi đẻ mồ côi cả, ngoại trừ có lý do đặc biệt. Vì bất cứ người đàn ông nào cũng cảm thấy thiệt thòi, nếu không được sánh đôi cùng vợ đi đẻ. Tôi nghĩ thế. Đúng ngày dự sinh, hai vợ chồng tôi dắt nhau đến bệnh viện khám vì có hẹn trước với bác sỹ. Vị bác sỹ trưởng khoa sản nói: 'chuyển dạ rồi, nhập viện luôn'. Tuy nhiên, vợ chẳng kêu đau hay mệt mỏi g

  • Đứa trẻ hơn tôi ba tuổi ấy
    Đứa trẻ hơn tôi ba tuổi ấy
    4
    41,510

    Ngôi nhà lụp xụp cuối xóm nhỏ trên một con dốc là nhà của chúng tôi. Bố mẹ tôi chuyển đến đây sinh sống được năm năm thì tôi chào đời, còn đứa nhóc gầy gò, đen nhẻm luôn hơn tôi ba tuổi ấy thì được tôi gọi bằng chị khi tôi quyết định sẽ có mặt trên cõi đời này!!! Chị là chị đấy nhé!!! Nhưng từ ngày bé đứa nhóc ấy chẳng bồng bế tôi ngày nào cả, chẳng những vậy còn suốt ngày tranh cướp thức ăn với tôi... *** Thời gian ấy nhà tôi còn rất nghèo, trong bữa cơm thì cơm ít mà độn thêm sắn với khoai thì nhiều, ba mẹ thường để phần cơm ít ỏi cho chúng tôi ăn, và món mà hai đứa thích nhất, ngày nào cũng ăn là món tóp mỡ của mẹ. Tóp mỡ được mẹ nấu với canh rau khoai, những lá khoai mẹ trồng trên rẫy, tóp mỡ được mẹ kho với mấy con cá bống bé ti được ba bắt dưới suối lên và một bát tóp mỡ dành riêng cho hai đứa chúng tôi. Bọn con nít chúng tôi ngày đó tranh cướp nhau, đến đánh nhau khóc nhè chỉ để tranh được mấy miếng tóp mỡ cuối cùng trong bát. Vậy nên trong kí ức tôi vẫn còn y nguyên cảm x

  • Đàn ông và việc chăm con
    Đàn ông và việc chăm con
    3
    43,773

    Lần này, vợ đi công tác dài ngày, tôi một nách chăm hai con nhỏ, đứa lớn 8 tuổi và đứa nhỏ 5 tuổi. *** Mỗi sáng, tôi thức dậy vào lúc 4 giờ 30, tập thể dục khoảng một giờ đồng hồ, sau khi tắm rửa, vệ sinh cá nhân xong, tôi làm thức ăn sáng bỏ vào hộp cho con gái mang đến trường; (vì tôi đang làm cho một công ty của Nhật, nên tôi bắt chước các bạn người Nhật thường làm cơm hộp cho con mang đến trường); hôm thì mì xào, hôm thì cơm nắm, cơm cuộn sushi trang trí các hình thú bắt mắt. Nghe con gái về nhà kể, nhiều bạn bè hỏi con gái là 'bạn mua ở đâu mà đẹp thế?', con gái nói ba mình làm đấy. Chiều đón hai con về, vừa bước vào nhà bỏ ba lô xuống, thay áo quần xong tôi vội bắt cơm, rồi lấy đồ từ tủ lạnh ra chế biến món ăn. Trong lúc chế biến món ăn, tôi cho hai con được phép xem phim hoạt hình trên tivi, sau khi chế biến xong món ăn, tắm rửa cho các con. Khoảng 7 giờ kém là cả ba cha con ngồi vào bàn ăn. Ăn xong, nghỉ ngơi chừng 15 phút, rồi hai con tự ngồi vào bàn sửa soạn sách vở của

  • Password của chồng
    Password của chồng
    5
    37,850

    Rồi em phát hiện ngón tay giữa của anh có cái nhẫn bạc khắc chữ T. Anh đeo nó bao giờ? T, là chữ cái đầu tên ai? Bao câu hỏi xoay tròn khiến nước mắt em lặng lẽ tràn quanh mi... *** Thời yêu nhau, có lần mãi lo công việc, anh quên mất ngày sinh nhật của em. Khi nó đã quá hai ngày, anh mới quýnh quáng mang quà đến nhà em với vẻ hối lỗi... Từ đó, anh tự nhắc mình nhớ bằng cách lấy ngày đó làm mật khẩu cho máy tính cá nhân, địa chỉ email và cả tài khoản ngân hàng. Anh nói, làm vậy mới trị được chứng 'đãng trí' của anh. Em nghe mà vừa buồn cười, vừa cảm động quá! Em cũng không muốn mình quên ngày sinh nhật của anh nên bí mật 'học' anh kiểu tự nhắc nhở đó. Rồi chúng mình kết hôn, có con trai đầu lòng. Bỡ ngỡ khi lần đầu làm mẹ, em ở luôn nhà mẹ ruột bốn tháng để tiện chăm sóc em bé. Việc nhà cửa, con cái, việc làm, việc học nâng cao, tất cả cuốn lấy em đến không kịp thở. Anh gần như trở về thời 'độc thân vui tính' khi chúng mình không còn thời gian để dành cho nhau. Cứ như thế đến k

  • Ngoại tình
    Ngoại tình
    5
    72,632

    Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy tháng nay. Ai cũng bảo trông cô đẹp lên rất nhiều, như thể cô dùng một loại mỹ phẩm đặc biệt trong uống ngoài xoa. *** Người chồng đầu gối tay ấp với cô đã gần cả chục năm trời nay không hề hay biết gì. Việc chồng vẫn dửng dưng như không, như không hề đoán già đoán non ra chuyện ngoại tình của vợ lại làm trái tim cô giáo Thảo hơi tan nát. Tất cả mớ bòng bong này bắt đầu từ ngày sinh nhật của cô giáo Thảo. Thật ra thì nguyên nhân của chuyện ngoại tình này manh nha từ khá lâu trước đó. Chỉ đơn giản là khi sắp sửa tròn ba mươi tuổi, cô giáo Thảo hiểu rằng cần phải thay đổi cái gì đó. 'Gái một con trông mòn con mắt', nhìn vào gương, cô giáo Thảo thấy thậm chí mình còn mặn mà, lung linh hơn hồi còn con gái. Da cô trắng hơn, tóc cô dài hơn...môi cô kể cả khi không dùng son hình như cũng đỏ hơn, còn nước bọt có ngọt hơn không thì cô không biết. Trước ngày sinh nhật, đức ông chồng có hỏi là cô muốn được tặ

  • Nước chảy xuôi dòng
    Nước chảy xuôi dòng
    5
    53,585

    (Góc Truyện Ngắn) Bà không kịp nghe con nói gì nhưng cũng nhanh nhẹn nắm chặt tờ bạc giấu xuống, con Bảy thấy vậy cười kha khả như thỏa mãn cái lòng báo hiếu của mình. *** Đời người kể cũng lạ, tự dưng lại phải tuân theo cái vòng sinh lão bệnh tử luân hồi, nghĩ mà buồn. Nhưng giả dụ một đời không biết bệnh, không biết lão thì cũng buồn nốt. Đôi khi con người ta lại thèm được chết ấy chứ. Sống mà bị coi như gánh nặng thì chết để làm một linh hồn thanh thản có lẽ sẽ tốt hơn. Mải miết với suy ngẫm cuộc đời bà cụ sực tỉnh, bà chợt nhớ là quên chưa nhắc thằng cháu nội mua một ít vôi ăn trầu. Lúc nhạt miệng tự dưng lại thèm cái the the ngòn ngọt ấy. Nằm bệnh viện hoài bà thấy bứt rứt, đầu óc cứ gò lại thi nhau cong lên từng trận, cái khung sườn già nua ộp ẹp khụm lại từng hồi phát ra tiếng ho khèn khẹt mệt mỏi. Tuổi già quất lùa bệnh vào mình mà hành hạ, như thể một đời hưởng thụ đã đến lúc phải trả nợ. Ông trời cho đi thì lấy lại mấy hồi, tự dưng bà thấy sợ, sợ cảm giác sắp trở thành

  • Tết, anh lại không về
    Tết, anh lại không về
    5
    93,480

    Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên đường làng nước mắt mẹ lại lăn dài. .. *** Lững thững từ thư viện vô phòng trọ, tôi thấy bé Kim đang khệ nệ bưng mâm ra giữa nền nhà. Tôi vội vàng cất cặp sách, rửa mặt ra ăn cơm. Bữa cơm sinh viên cũng như mọi ngày. Vẫn canh rau, vài con cá kho nhỏ và mấy lát đậu phụ chiên. Vớ tay cầm thìa canh thì nhỏ Trọng mới nói: - Em trông còn chưa đến một tháng nữa là tết rồi. Thích quá mấy chị nhỉ ! tết tha hồ đi chơi. - Kim tiếp lời: Tụi mình lớn rồi không mong được lì xì mừng tuổi như mấy em nhỏ nhưng cũng được dịp khoe bộ cánh mới. Nhà em ăn tết lớn lắm chị Huê à. Tết nào cũng phải mổ heo nhà. Thấy hai chị em Trọng, Kim hớn hở kể chuyển nhà chúng ăn tết mà trông tôi lại lãnh đạm ăn cơm không nói năng gì chúng thắc mắc. - Sao chị không nói gì cả vậy. Nhà chị ăn tết có lớn không. Chắc năm này tụi em phải ra nhà chị chơi mới được. Trọng nói - Tôi khẽ khàng: Ừ ! Tết mấy em cứ ra chơi cho vui. Nhà chị ăn tết

  • Nhớ Ngoại
    Nhớ Ngoại
    3
    59,420

    Chỉ còn 5 ngày nữa là tôi được về thăm ngoại... Mẹ tôi bảo thế. Nhìn cái vali to đùng mẹ hì hục chuyển ra bến xe, trong ấy là tư trang của cả gia đình nhà tôi. Lòng tôi rạo rực nôn nao khó tả, tôi thầm đếm ngược thời gian nhưng mẹ tôi nào biết. Theo tính toán của tôi thì từ chiều nay đến cái ngày ấy là bốn ngày rưỡi. *** Nghe tiếng còi tàu hỏa hú lên từng hồi trong chiếc tivi trên tường nhà trong bản tin chiều,tôi chợt nhớ lại giọng nói của cái cô phát thanh viên trên chiếc loa ở nhà ga Nha Trang hồi hè năm ngoái: 'Kính thưa quý khách, quý khách có vé đi các ga Ninh hòa, Phú Yên ...Quảng Ngãi...Tam Kỳ...' 2 tiếng Tam Kỳ ấy cứ mãi ở trong tôi. Bởi nơi ấy là nơi tôi được sinh ra, nơi ấy có cánh đồng bao la bát ngát, nơi ấy có màu xanh của đồng lúa,có đàn cò trắng bay về núi mỗi chiều xuân, có buổi hoàng hôn đỏ rực một góc trời , nơi mà ông mặt trời to nhất, đỏ như một quả cầu lữa khổng lồ nhưng lại e thẹn mỗi khi từ từ chui xuống, rồi lẫn khuất sau ngọn núi Trà Quân. Nơi ấy có ông b

  • Bức ảnh gia đình
    Bức ảnh gia đình
    4
    70,510

    Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? *** Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi hay có một thói quen vừa xấu vừa tốt. Thói quen tốt là ở chỗ chúng tôi thường nhét phim vào máy ảnh, chụp bất kỳ kiểu gì chúng tôi thích. Nhưng xấu ở chỗ khi chụp hết cuộn phim, chúng tôi bỏ nó vào tủ chứ không đi rửa. Mấy hôm trước, Susan cầm vài cuộn đi rửa. Chẳng ai biết rửa sẽ ra những hình gì vì chụp cũng lâu rồi. Chúng tôi hồi hộp như chơi xổ số vậy. Trong những bức ảnh rửa ra, rất nhiều ảnh, từ ảnh trong bếp đến bọn trẻ con chơi ngoài sân. Nhưng tất cả những bức ảnh đều giống nhau ở chỗ: không ảnh nào có Susan. Tại sao? Susan luôn là người chụp ảnh. Khi xem những bức ảnh, tôi nhớ lại câu chuyện của anh bạn Dan kể tôi nghe năm ngoái. Dan làm việc ở một công ty lớn với hai chi nhánh ở hai đầu thành phố nên rất bận. Như bất kỳ một ông trưởng phòng nào khác, Dan có rất rất nhiều việc phải làm: Hai ngày phải họp một lần, phải làm thêm vào cuối tuần... Dan kể chuyện, có lần cô giáo của đứa c

  • Chuyện dạy con của các đại gia, doanh nhân Việt
    Chuyện dạy con của các đại gia, doanh nhân Việt
    3
    64,314

    Không phải ngẫu nhiên mà cố triệu phú Việt kiều Alan Phan ví chuyện dạy con còn khó hơn gấp chục lần việc điều hành một doanh nghiệp. Hãy xem những người thành công, giàu có và sở hữu cuộc sống thượng lưu bảo ban những thế hệ kế tiếp của mình thế nào nhé! *** Ông chủ Digiworld Đoàn Hồng Việt: Dạy con về tiền bạc từ nhỏ Trong một bài phỏng vấn gần đây trên báo Trí thức trẻ, doanh nhân Đoàn Hồng Việt cho hay, ông dạy con về tiền bạc từ khi chúng 12-13 tuổi để các con hiểu giá trị của đồng tiền, hiểu thế nào là tài sản - tiêu sản. Doanh nhân tuổi Tuất muốn các con không ngộ nhận tài sản của bố mẹ là quyền lực của bản thân bằng cách lấy dẫn chứng những người nổi tiếng, nhưng nổi tiếng về xe đẹp, tiêu xài xa hoa bằng tiền bố mẹ thì sẽ không được mọi người tôn trọng thế nào. 'Tôi bảo con: Nếu những thứ ấy thực sự là của con, do con dùng tiền kiếm được để mua thì mọi người lúc đấy mới tôn trọng con. Còn giờ chỉ là họ hào nhoáng trước đồng tiền do bố mẹ con làm ra' - ông chủ Digiworld nhắc

  • Người bạn đời lý tưởng?
    Người bạn đời lý tưởng?
    3
    37,602

    'Tôi không nghĩ có một người đàn ông hay đàn bà 'lý tưởng', vì sau một thời gian chung sống, chúng ta đều nhận ra những ảo vọng về nhau. Nhưng dù thế nào đi nữa thì một khi đã xây dựng gia đình, tức là chúng ta cùng lên một chiếc thuyền để vượt đại dương. Cần phải đồng lòng, đồng quan điểm và biết dung hoà giữa người đàn ông và người phụ nữ. Không thể nào trên thuyền mà có hai người thuyền trưởng được.' - TS. Alan Phan - *** Người ta ta cứ hay nói đến người vợ hay người chồng lý tưởng trong xã hội ngày nay. Tuy vậy, làm gì có tiêu chuẩn lý tưởng nào có thể áp dụng cho tất cả mọi người. Tôi thường bảo với bạn bè rằng nhu cầu của một người chồng cần thể hiện qua bốn người vợ: một người biết quản lý gia đình, lo việc nội trợ; một người biết nói chuyện, tâm sự như một bạn thâm giao; một người biết giao thiệp, mặt mũi xinh đẹp làm nở mặt chồng khi ra ngoài; một người biết nghệ thuật làm 'cháy' chồng ở trên giường. Điều quan trọng là đừng bao giờ để bốn người này biết hay gặp nhau. Đó

  • Khi mắt mẹ dính bụi
    Khi mắt mẹ dính bụi
    5
    4,768

    'Mẹ không biết gì cả. Xăng tăng nên cái gì cũng phải tăng hết. Mẹ chuẩn bị tiền đi nhé.'... *** Mảnh đất nghèo miền Trung có hai thứ đặc sản đã hoá thành thương hiệu, nắng gắt và gió Lào. Nắng có mặt khắp nơi. Rải đều như một tấm thảm dày, luồn lách vào mọi ngóc ngách, kẽ hở. Từ sáng sớm tới chiều muộn, ông mặt trời làm việc không ngừng nghỉ. Cho đến khi màn đêm buông xuống, ông mới chịu đi ngủ, nắng mới chịu tắt. Gió Lào vốn mang nhiều hơi ẩm, nhưng sau khi nhọc nhằn vượt dãy Trường Sơn hùng vĩ, đành phải trút bỏ hết, chỉ giữ lại sự khô khan, nóng bức. Gió lào một khi đã phối hợp nhuần nhuyễn với nắng, sự vật ai nấy không chịu nổi. Chú Mực vốn thường ngày ham chơi cũng phải kiếm chỗ núp mình, đứng le lưỡi, nom rõ tội. Cô Nái sề ục ịch chỉ biết nằm yên trong chuồng, thi thoảng chỉ tốn sức cựa quậy để đuổi lũ ruồi nhặng bám đầy trên lưng. Bác Trống choai cũng không hùng dũng ò ó o nữa. Cây cối vốn xanh tươi mơn mởn giờ đây cũng thay áo. Một màu vàng rụa, héo úa chỉ bởi hít quá nhi

Read more...

Loading

Home » Trending » Truyện Gia Đình
Back to top