Gan trời gan đất

Gan trời gan đất

By ANHDEP24H

Flag as inappropriate
Score: 5
5
From 69,331 Ratings

Gan trời gan đất

Loading

Gan trời gan đất

Tôi nhìn bầu trời, nhìn cơn mưa tháng mười đang đổ ập đến. Tôi cố gắng nhìn xuyên thủng qua những đám mây trôi dạt, qua sắc xanh nước biển. Nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể thấy thêm được gì ngoài những giọt mưa rơi lách tách. Vẫn không tìm được điều muốn tìm lâu nay. Hình bóng ông trời.

***

- Mào! Vào ăn cơm con.

Tiếng mẹ từ sau bếp vọng ra, theo cùng là một mùi hương ngào ngạt không lẫn vào đâu được: "món gan trời, gan đất". Tôi lập tức nhanh nhẩu chạy vào nhà. Xếp chân ngồi ngay ngắn giữa mâm cơm. Trên bàn ăn đã đầy đủ các thành viên: ba, mẹ, anh Dần và tôi. Chúng tôi cùng nhau dùng bữa. Tôi vùi mặt vào chén cơm, món "gan trời, gan đất" vẫn như vậy. Vẫn thứ màu đà hòa đen, vẫn chất lỏng sền sệt phải dùng muỗng xúc, vẫn mùi vị mằn mặn ngon tuyệt cú mèo và vẫn bí ẩn chưa lời giải đáp. Gan trời gan đất được lấy từ đâu? Có hình dạng gì? Đến giờ tôi vẫn không biết. Chỉ biết cứ mỗi lần trời mưa là lại được ăn món đặc biệt ấy, chỉ biết là rất ngon. Nhớ có một lần, tôi đã từng hỏi:

- Mẹ ơi, gan trời gan đất được làm từ gì vậy?

Tôi thắc mắc, mặc dù câu hỏi này đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

- Món gan trời gan đất thì tất nhiên phải được làm từ gan của trời đất đó con.

- Nhưng mẹ lấy gan trời gan đất ở đâu?

Anh Dần ngồi cạnh mẹ bỗng phì cười, với tay xoa đầu tôi rồi nói:

- Là anh lấy, anh vặt lông ông trời ông đất. Rồi mổ lấy gan.

Nghe đến đây, cả ba mẹ cũng cười. Ba còn nói thêm:

- Giống như làm gà ấy con.

Thế là từ bữa đó tôi tin luôn làm thịt ông trời cũng giống như làm gà. Tôi cũng chẳng còn coi ông trời, ông đất cao lớn vĩ đại như trong truyện cổ tích. Tôi thấy mấy ổng như gà công nghiệp, có hàng trăm hàng ngàn. Bởi cứ mỗi lần trời mưa là lại được ăn gan của mấy ổng, ngon lắm.

Những suy nghĩ trẻ dại kia, có lẽ sẽ mãi tồn tại trong trí óc tôi. Cho đến một ngày, trong lớp học vào giờ ra chơi. Tụi học trò xúm xụm lại nói chuyện với nhau về món ăn yêu thích nhất. Đứa thích ăn cá hồi, đứa thích ăn thịt kho tàu, đứa thích ăn sầu riêng. Đến nhỏ Kim, cô nàng tiểu thư đỏng đảnh nhất lớp:

- Mấy món các cậu thích tầm thường quá. Tớ thích nhất bánh mì bít tết, lẩu bò, lẩu cá kèo,...toàn cao lương mĩ vị thôi.

Cái giọng the thé nghe mà dễ ghét. Tôi thấy bực mình vì cái tính hay khoe khoang kia, cũng lên giọng nói:

- Món của Kim thì ăn thua gì. Cậu đã từng ăn món gan trời gan đất chưa?

Kim nghe xong trợn tròn mắt, mấy đứa con gái cũng ồ lên ngạc nhiên. Kim bị quê. Đỏ bừng mặt, lập tức cãi lại:

- Cậu nói xạo, trên đời làm gì có gan trời gan đất.

- Vậy mà nhà tớ có đấy.

Cô nàng vẫn không chịu thua, khoanh tay trước ngực.

- Dù là gan trời gan đất thì cũng chưa chắc ngon hơn những món nhà tớ.

Tôi nghe Kim cãi cùn, chỉ điềm nhiên cười mỉm. Mấy đứa con gái về phe tôi, lên tiếng bênh vực:

- Là ông trời, ông đất đấy.

- Đúng vậy, tớ còn chưa tận mắt nhìn thấy nữa là nói đến ăn.

- Chắc chắn là rất ngon.

Những lời nhận xét xì xào khiến Kim bặm chặt môi, lộ rõ vẻ phẫn nộ. Cuối cùng, hình như không chịu nổi nữa. Cô nàng đứng lên thách thức:

- Được, vậy trưa mai cậu dẫn tớ sang ăn cơm. Tối tớ sẽ dẫn cậu về nhà tớ. Xem thử cơm nhà ai mới ngon hơn.

- Được.

Tôi đồng ý, biết chắc phần thắng sẽ về phía mình.

Thế là trưa đó, tôi dẫn Kim về nhà. Ba mẹ không biết đó là kẻ thù không đợi trời chung, là cô nàng đỏng đảnh cực kỳ xấu tính. Thấy tôi giới thiệu Kim, cứ tưởng hai chúng tôi là bạn thân, tình cảm thân thiết. Nên ra sức chào đón.

Như đã giao ước, tôi dặn mẹ hôm nay nấu món đặc biệt đó. Lúc đem ra, cái mùi hương thơm nức mũi tỏa khắp căn phòng. Tôi liếc nhìn, thấy gương mặt Kim chuyển sắc thì đắc ý vô cùng. Chắc hẳn cô nàng đã bị mê hoặc rồi đây.

Trong lúc dùng bữa, tôi để ý đến từng nhất cử nhất động của Kim. Cô nàng ăn muỗng đầu tiên, đôi mắt thoáng sửng sốt, nhăn mày, cuối cùng là ẩn ý cười. Tôi thầm mừng trong lòng, vui khi nghĩ đến phần thắng sắp thuộc về mình. Nhưng sau một hồi im lặng, Kim tự dưng lên tiếng:

- Dạ bác ơi, cho cháu hỏi món này được làm từ gì ạ?

Tôi bĩu môi, nó đang giả nai đây mà.

- Có phải...

Kim tiếp tục.

- Được làm từ nước mắm không ạ?

Tôi sững sờ. Tim nhói lên, không tin điều mình vừa nghe được. Nhưng câu trả lời của mẹ, còn khiến tôi chết đứng hơn:

- Đúng vậy.

Tôi lắp ba lắp bắp, đầu óc choáng váng.

- Mẹ, không phải là gan trời gan đất ạ.

Mẹ cười xòa.

- Làm gì có gan trời gan đất con.

Tôi chết điếng. Tôi nhìn ba, nhìn anh Dần. Mong hai người họ sẽ nói thêm gì đó, rằng đây không phải là sự thật. Nhưng ba và anh Dần cũng cười lớn, bảo cuối cùng cũng bị lộ. Mắt mũi tôi cay xè. Vậy là suốt hai năm trời, tôi đã tin vào một lời nói dối sao. Tôi cắn môi. Tức giận khi bị mất mặt trước Kim, khi tung hô món "gan trời gan đất" mà thực chất chỉ là nước mắm.

Tôi giận ba mẹ, giận luôn.

Tối đó, dù không muốn nhưng tôi buộc phải về nhà Kim, vì giao kèo. Tôi lo lắng lắm, tôi sợ ngày mai Kim sẽ đi nói lung tung. Cho cả lớp biết sự thật, chẳng biết lúc đó tôi sẽ chôn mặt mình xuống đâu.

Gia đình Kim ngồi trên bàn đàng hoàng, không có ngồi dưới nền như nhà tôi. Đúng thật là mâm cơm chỉ toàn cao lương mĩ vị, những món ăn thơm phức mà tôi chỉ được thấy trên ti vi. Tôi thở dài cuối mặt, thấy xấu hổ vô cùng. Chai nước mắm mà đi so sánh với bò bít tết ư? Thật là ngu ngốc mà.

- Toàn là món ngon đấy nhé!

Tiếng Kim chua chát vang lên. Tôi cười gượng, lặng lẽ gật đầu.

- Cháu mời cả nhà dùng bữa ạ.

Tôi lễ phép. Nhưng...một phút...hai phút...năm phút...chuyện gì thế này, không khí bị gì làm sao vậy. Mỗi người một chén cơm, ba Kim, mẹ Kim và Kim không nói một lời nào. Chỉ vùi mặt vào ăn. Nụ cười của họ đâu? Những câu hỏi quan tâm đâu? Tiếng nói chuyện rôm rả đâu? Không khí yên lặng đến đáng sợ, không một tiếng động nào ngoài tiếng gắp và nhai thức ăn. Giữa ba người họ, tuy cùng ngồi một bàn, ăn chung một bữa. Nhưng khoảng cách lại quá xa. Tôi và vội mấy miếng cuối, lòng ngổn ngang không chịu được. Tôi đứng dậy, hơi ngần ngừ nhưng cuối cùng cũng mạnh dạn xin phép về trước:

- Dạ con có việc bận, mà giờ đã trễ rồi. Thưa hai bác con về.

Đạp xe lao đi trên con đường phủ bóng đêm. Tôi giật mình nhận ra, điều quan trọng không phải là "gan trời gan đất" hay "nước mắm". Mà là sự quan tâm, vui vẻ trong bữa cơm. Bữa cơm của Kim, tuy cao sang mà dở. Bữa cơm của tôi, tuy đạm bạc mà ngon. Bởi ở đó có ba, mẹ, anh Dần. Có những câu hỏi thăm, những cái xoa đầu, những nụ cười hạnh phúc.

Tôi về đến nhà, cây bằng lăng rì rào nhảy múa. Thấy tiếng xèo xèo sau bếp và một mùi hương thoang thoảng bay ra...đậm đà chẳng lẫn vào đâu được.

21:14 Thứ tư, 2/11/2016

Loading

Tag: Gan trời gan đất

Related Posts

  • Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho

    Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho

    3
    89,738

    Làm người đừng quá so đo, đặc biệt với người thân thiết của mình. Có thiệt hãy biết chịu đựng một chút, người khác thiếu nợ mình, ông trời chắc chắn sẽ trả lại cho mình. *** Vào triều đại nhà Minh, có một thư sinh tên là Ngô Tử Điềm. Ngô Tử Điềm mồ côi mẹ từ rất sớm, cha cậu cưới vợ hai. Mẹ kế của Tử Điểm rất bất công, bà chỉ đối xử tốt với người con ruột của mình, còn đối với Tử Điềm thì lại rất không tốt. Dần dần trong lòng Tử Điềm có chút bất bình thậm chí oán giận mẹ kế. Sau này, khi Tử Điềm cưới vợ, mẹ kế cũng không đối xử tốt với vợ của anh ta. Trong lòng Tử Điềm thầm nghĩ: 'Thật là bất công, mình không thể chịu đựng thêm được nữa, phải đi tìm mẹ kế nói cho ra lẽ mới được.' Thế là Tử Điềm bèn đi tìm mẹ kế nói chuyện. Nhưng lại bị vợ bắt gặp, vợ anh ta khuyên can rằng: 'Chúng ta là con nên chịu nhịn một chút.' Sau này, khi cha của Tử Điềm qua đời. Ông có để lại ruộng đất và tiền bạc. Mẹ kế của Tử Điềm chỉ chia cho hai vợ chồng Tử Điềm một số đất ít ỏi còn hai mẹ con bà nhận

  • Nhà mình có khách!

    Nhà mình có khách!

    4
    27,291

    Ở cái xóm nhỏ nơi nhà nó sống ba nó được mọi người kêu là người hào sảng nhất, phóng khoáng nhất. Chẳng phải nhà nó giàu có gì, nghèo tàn tạ thì có, mâu thuẫn thế đấy! *** Nhà nó có hai anh em, nó 10 tuổi, đứa em 5 tuổi, ba mẹ nó là nông dân, nông dân 'bán mặt cho đất, bán lưng cho trời' để nuôi hai miệng ăn của anh em nó, nó nghĩ vậy. Ba nó đợt này được bầu làm thôn phó, thôn phó phụ trách giữ gìn trật tự trong cái xóm của nó, nó tự hào lắm, nhìn mẹ nó vui, ba nó rạng rở nó biết vậy. Ba nó được đi học bồi dưỡng gì gì đó ở ngoài xã, ngoài xã đối với nó thật xa vời, thật rộng lớn. Ba nó như đã nói hồi đầu là người hào sảng, là người phóng khoáng thế nên ba nó thật nhiều bạn, đợt đi bồi dưỡng này cũng vậy, ba nó chắc quen cả lớp bồi dưỡng, nó nghe ba nói ba nó ăn nói hay nên dễ có bạn, ba nó mà! Hôm nay ba nó dẫn bạn ba nó về nhà nhậu, làm cán bộ phải vậy, phải quen biết, phải giao lưu, mà về nhà bạn giao lưu là thân tình và mới thể hiện được sự mến khách của chủ nhà. Ba nó biết vậ

  • Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông?

    Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông?

    4
    82,293

    'Lúc nãy, chăn bông để trên giường thì lạnh nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Vậy con nói xem, chăn bông sưởi ấm cho người hay người sưởi ấm cho chăn bông đây?'. *** Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng phàn nàn với lão hòa thượng rằng: 'Trong ngôi chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói chúng ta là hòa thượng hoang, còn nói những lời ác ý khác nữa'. Tiểu hòa thượng nói tiếp: 'Hôm nay, con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm cũng bố thí được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn trở thành một ngôi chùa tiếng tăm lừng lẫy như Sư phụ nói, con e là khó'. Tiểu hòa thượng than thở với lão hòa thượng về thái độ bàn tán của chúng sinh. Lão hòa thượng im lặng một lúc, cuối cùng mở to mắt và hỏi: 'Bên ngoài đang có gió bấc thổi mạnh, lại có tuyết rơi đầy, con có thấy lạnh không?' Tiểu hòa thượng run rẫy nói: 'Con lạnh đến nỗi toàn thân tê cóng hết cả lên rồi!'. Lão hòa thượng nói

  • Cụ già ven đường

    Cụ già ven đường

    5
    8,439

    Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt, những giờ cao điểm đôi khi còn chẳng thấy người vì khói bụi ấy thế mà bên vệ đường, vẫn có một ông cụ nom cũng phải trên tám mươi, cụ ngồi úp mặt xuống trên cánh tay phải chỉ để 'xin ăn'. *** Nói là xin ăn nhưng thực ra ai cho gì thì lấy đó,có khi là mấy đồng tiền lẻ, ổ bánh mỳ không, cái bánh bao...Tôi chẳng biết cụ ngồi đó từ bao lâu rồi, tôi chỉ biết khi tôi đi làm qua đó đã thấy cụ ngồi đó rất lâu rồi, nghe mấy bà hàng nước quanh đó bảo cụ ngồi 'ăn xin' ở chỗ đó cũng vài năm nay rồi, sáng sớm khoảng tầm hơn sáu giờ sáng là cụ đã ra ngồi chẳng quản trời lạnh hay trời nắng, có hôm trời mưa cụ vẫn vẫn mặc cái áo mưa mỏng rồi lại ra ngồi đấy . Nghe đến đó lòng tôi như thắt lại, tim tôi như ai bóp nghẹt. Tôi bỗng nhớ đến những cuộc nhậu của những người giàu có nơi tôi đnag làm thêm cùng đám bạn của họ, họi gọi những món đắt tiền có khi tiêu tốn cả chục triệu ấy thế mà nơi mô đất ven vệ đường lại có một con n

  • Thử nghĩ về mình của 10 năm sau

    Thử nghĩ về mình của 10 năm sau

    4
    61,730

    Trước mười tám tuổi, tôi là một người không biết mình muốn gì, lúc đó hàng ngày tôi cứ theo bạn học hát hò, khiêu vũ trong trường nghệ thuật Chiết Giang. Thi thoảng có đạo diễn đến tìm tôi đóng phim, tôi bèn rất hưng phấn đi quay, bất kể vai diễn cỏn con thế nào. Nếu không có lần trò chuyện đó của thầy giáo với tôi, thế thì có lẽ mãi đến hôm nay, vẫn chẳng có người nào biết Châu Tấn là ai. *** Đó là một ngày của tháng 5 năm 1993, thầy Triệu dạy tôi môn chuyên ngành đột nhiên tìm tôi trò chuyện: 'Châu Tấn, em có thể nói cho thầy biết dự định của em đối với tương lai không?' Tôi ngớ ra. Tôi không rõ sao thầy thình lình hỏi tôi vấn đề nghiêm túc như vậy, càng không biết nên trả lời thế nào. Thầy hỏi tôi: 'Em hài lòng với cuộc sống hiện tại chứ?' Tôi lắc đầu. Thầy cười: 'Nếu không hài lòng chứng tỏ em vẫn còn thuốc chữa. Hiện giờ em thử nghĩ xem, mười năm sau em sẽ như thế nào?' Giọng nói của thầy rất nhẹ nhàng, nhưng rơi vào cõi lòng tôi lại biến thành nặng trĩu. Trong đầu tôi lậ

  • Ngày cuối năm...

    Ngày cuối năm...

    4
    44,537

    Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả lời được cho đến lúc 'cát bụi lại trở về với cát bụi'. Một năm nữa lại sắp qua rồi, giữa dòng đời hối hả, bộn bề, ai trong chúng ta cũng đã có những lúc tưởng chừng đuối sức vì công việc và áp lực cuộc sống. Có khi nào bạn đã cảm nhận mình còn thiếu một điều gì đó rất quan trọng, phải chăng đó là những lúc cần được chia sẻ chân thành và trải lòng mình ra, một phút để nhìn lại mình, để thanh thản, để trở về với chính mình. Để khi những vòng kim đồng hồ khép lại trọn vẹn một năm là khi chúng ta ngồi nhìn lại chặng đường đã qua của mình. *** Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên... Rồi chợt nhận ra, đời người như một dòng sông, thấy là thẳng nhưng không phải thẳng; thấy là uốn khúc nhưng không phải

  • Độc thân tuổi 27

    Độc thân tuổi 27

    5
    76,235

    27 tuổi, cũng đã được một nửa của đời người. Ở cái tuổi biết mình đang từng ngày từng giờ đang già đi tôi vẫn hay nghĩ về quá khứ, nghĩ về những thứ đã đi qua trong cuộc đời mình. Hạnh phúc có, đau buồn có, hối hận cũng có nhưng có lẽ rằng tôi chưa từng nuối tiếc một điều gì trong cuộc đời mình. Với tôi đó là thứ kiêu hãnh nhất mà tôi từng có. Có người hỏi tôi hối hận và hối tiếc thì khác gì nhau. Tôi không nói gì vì với riêng tôi 2 thứ đó không hề giống nhau. *** Tôi vẫn còn nhớ người con gái đầu tiên mà tôi đem lòng thương mến. Cô ấy có cái tên rất đẹp và một ánh mắt buồn nhất tôi từng nhìn thấy. Mối tình đầu của mình tôi chấp nhận làm một kẻ thứ 3. Ở cái tuổi trẻ con ngây ngô ấy tôi cũng chưa hiểu người thứ 3 là gì, chỉ biết rằng bạn bè bàn tán, anh em khuyên nhủ rằng làm như vậy là không tốt, không đúng. Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại không nghe mà vẫn cứ tiếp tục giữ tình cảm ấy cho tới tận lúc tôi không thể làm thêm một điều gì nữa. Người ta nói người chen ngang vào tình

  • Cám dỗ là mây mờ che phủ lí trí

    Cám dỗ là mây mờ che phủ lí trí

    4
    82,659

    Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.  *** Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích. Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ. Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm ti


Home » Truyện Gia Đình » Truyên Ngắn Hay
Back to top